"Mừng bạn đến Việt Nam
dưới nắng vàng biển xanh Phú Quốc"
Nụ cười người chiến sĩ an ninh
Khi thông hành vừa mới xem xong
Nụ cười dù trong giây phút thôi
Cũng thỏa lòng chờ mong trong những người
Bước chân vào đảo xanh trong tiếng cười
Sau những chặng đường bay khắp năm châu.
Ngày Phú Quốc đổi thay
Đón muôn vạn đường bay quốc tế
Từng người đồng chí anh em
Đến đây từ miền Bắc Trung Nam
Ngày ngày nhìn theo những chuyến bay
Giữa phi trường đảo xanh trong nắng mưa
Cấp thông hành Việt Nam cho những người
Đến nơi này bằng tình yêu và hòa bình.
Chorus:
Tôi là người gác cổng trời giữa phi trường đảo xanh Phú Quốc
Nơi biển tây nam đất nước dẫu bình yên
mà luôn lấp ló những con sóng ngầm
Đang chực chờ bãi san hô xinh đẹp
Những mưu hèn kế sâu toan tính
Sao qua được đôi mắt đã luyện tôi
Bằng bao trí tâm gan bền
Với bao trọng trách trên quân hàm
Của những người sỹ quan an ninh
Và tôi!
Là người gác cổng trời Việt Nam.
Quận đội quận 8 chúng tôi,
những người lính trẻ trên thành phố Bác
Cùng mang màu xanh hiền hoà,
của vùng đất với những con kênh đào
Màu xanh bình yên đất nước,
màu xanh lá chắn vững cho hậu phương
Màu xanh niềm tin phía trước,
màu xanh tiếp bước những nơi tuyến đầu
Quận đội quận 8 chúng tôi,
những người lính trẻ bên dòng kênh đôi
Cầu Y du kích năm xưa,
trường ca bất khuất tháng năm oanh liệt
Giờ đây cùng nhau tiếp sức,
luyện rèn trí thức vững tin ngày mai
Dù cho còn nhiều chông gai,
Bên tâm vững bước đi không ngại ngần.
Chorus:
Và tôi, vẫn lên ca tuần tra sớm khuya
Vẫn song hành cùng anh em tuyến đầu
Vẫn phiên trực ngày đêm nơi xóm chiều
Và tôi, người chiến sĩ dân quân tự vệ
Một lòng với sao vuông trên đầu
Vì thành phố yên bình,
vì quận 8 phồn vinh.
Cất tiếng hát với nông trường
Nơi có những trái tim hồng,
đang ươm xanh bao nhiêu ước mong
Tiếng hát ấy sẽ không ngừng
Khi đất nước vẫn đang cần
Bao đôi tay chung nhau đắp xây
Bằng nụ cười ngày hôm qua
Và nụ cười ngày hôm nay
Đi qua bao phong ba bão giông
Sức sống ấy vẫn căng tràn
Với khối óc những con người
đã tiếp bước với bao thời gian
Chorus:
Từ cánh đồng hoang
tuổi trẻ Sagri đã xây nên bao nông trang hiện đại
Để góp màu xanh,
thay cho cuộc đời
bằng nguồn sống mới
Cùng hát bài ca
Tuổi trẻ Sagri
bằng bao khát khao vươn ra biển rộng
Của sức trẻ Sagri đang chung một lòng
Vì thành phố tương lai.
Này em hãy theo anh lên ngọn đồi, nhìn về phía xa
Kìa rực sáng lung linh. Những công trình dầu khí vươn cao.
Và em có nghe chăng tiếng máy reo theo muôn chuyến hàng.
Đưa ra những con tàu đi khắp nơi xây cuộc sống mới.
Miền gió cát năm xưa, những con người đặt chân đến đây.
Cùng gọi tiếng anh em khi chưa hòa giọng Bắc Trung nam.
Vượt qua những phong ba, những trái tim kia đã sát lại
Xây nên khối công trình Dung Quất mang trái tim thời đại.
Chorus: Giờ đây, Dung Quất đang vươn mình thức dậy.
Gọi tài nguyên lấp lánh tuôn trào giữa lòng biển quê hương.
Và làm sao anh nhớ hết tháng ngày thăng trầm?
Chỉ mong sao đất nước quê mình bớt đi nhọc nhằn.
Coda: Bài hát anh đã viết trên vùng đất này.
Gửi tặng em đây chút tâm tình người thợ dầu khí.
Giọt mồ hôi bao năm đã hóa từng giếng dầu
Để tương lai đất nước quê mình bớt đi nhọc nhằn.
Nếu như mới vừa hôm qua, lúc Bắc Nam vừa thôi cách chia
Và lời Trị An lên tiếng, những chiếc balo lại lên núi rừng.
Và họ cùng nhau ghi dấu những khúc sông con đập nơi thác nguồn.
Nắn muôn dòng chảy mới thành thủy điện sáng lung linh
Để miền Nam lật sang những trang huy hoàng.
Cũng như bao ngày hôm qua, những anh em giờ đây bước theo.
Họ tìm về nơi gió cát vẽ đất nước tương lai dưới ánh mặt trời.
Bằng giọt mồ hôi thấm ướt áo, những kỹ sư phơi mình nơi gió biển.
Hoá lâu đài cát trắng thành nhiệt điện sáng lung linh.
Cùng hòa chung bài ca đất nước sau này.
Chorus: Những cung đường dây đầu tiên, thắp lên nguồn sáng ngày nay.
Đã ghi lại bóng dáng những bước chân con người tư vấn 2, đã đi qua
Biết bao vùng đất chờ ta.
Bước chân lại đến miền xa.
Dẫu muôn ngàn gian lao đang phía trước.
Vẫn mỉm cười, đồng hành bên nhau.
Vẫn tự hào, những người, vẽ công trình điện tương lai.
Giữa căn phòng, cô gái bước vào đám đông
Bao vết loang bụi đường vẫn còn trên áo
Cô gái âm thầm ngồi nơi cuối phòng
Hỏi xung quanh về cuộc sống thăng trầm
Mà phải đâu mấy ai cũng hiểu
Nên có người bỏ đi không nói năng gì
Ôi tôi biết rồi, cô là người vừa viết tin sáng nay
Bài viết chắt chiu từng nỗi niềm
Về cuộc sống đổi thay theo mỗi ngày
Bài viết nói thay từng số phận
Vừa vượt qua từng giông tố thăng trầm
Rồi hôm nay vẫn cây bút mọi ngày
Quyển nhật ký viết chưa từng nhắc tên mình
Tìm đến những nơi cần tiếng gọi
Của con tim người làm Báo chân thành
Như hoa không tên điểm tô bờ suối vắng
Không lung lay dù gió táp và mưa gào
Không kiêu sa khi bên Cúc Lan Hồng
Hoà mình vào mà không nhuốm thay màu
Phải không cô? cô phóng viên xinh đẹp!
Dù sóng gió vẫn bước đi bằng chính mình
Rồi sớm mai đây khi thức dậy
Nhìn xung quanh kìa cuộc sống đã chuyển mình.
Như hoa không tên là một trong những bài hát đề tài ngành nghề về báo chí. Tôi lấy ý tưởng từ câu chuyện cô gái phóng viên trong chuyến đi của Trại sáng tác xuyên Việt năm 2010. Và từ đó đến nay, bài hát trở thành một trong những ca khúc được yêu thích trong ngày Báo chí Cách Mạng Việt Nam hàng năm. Đặc biệt, hình tượng hoa không tên cũng trở thành nét đẹp của người làm báo, xuất hiện trong tiêu đề của những chương trình về ngày 21/6.
Xem tiếp:…>>>
Từ trại sáng tác xuyên Việt năm 2010
Cuối năm 2009, trong giờ teabreak của cuộc hội thảo về Văn hóa nghệ thuật của TP.HCM tổ chức, tôi cùng nhạc sĩ Thanh Bình đang trò chuyện, thì anh Nguyễn Văn Đua (lúc bấy giờ là Phó bí thư thành Ủy TP.HCM) bước lại. Hai chị em tôi cùng anh Ba Đua từng đi Trường Sa năm 2007 (xem thêm tại đây). Vì vậy khi gặp lại anh, chúng tôi rất vui mừng. Anh hỏi thăm CLB Sáng Tác Trẻ, và đề nghị chúng tôi nên tổ chức một trại sáng tác xuyên Việt cho các nhạc sĩ, và bảo sẽ chỉ đạo Thành đoàn TP.HCM xúc tiến. Ngay lúc đó, nhạc sĩ Phạm Đăng Khương, và nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên cũng đến chào hỏi, và một số phóng viên giơ máy ảnh lên, chúng tôi tạm ngừng câu chuyện tại đó.
Ảnh bìa báo Sài Gòn Giải Phóng, lúc tôi đang trò chuyện cùng anh Nguyễn Văn Đua (trái) trong giờ teabreak, thì các nhạc sĩ cùng tiến đến, và phóng viên đã chụp ngay khoảnh khắc này.
Thế rồi, vài tháng sau (2010), tôi nhận được cuộc gọi của nhạc sĩ Phạm Đăng Khương (lúc bấy giờ là Phó giám đốc NVH Thanh Niên) bảo sắp xếp để tổ chức trại sáng tác xuyên Việt theo chỉ đạo của Thành đoàn TP.HCM. Ồ, không ngờ anh Ba Đua nói làm thiệt. Chúng tôi sắp xếp ngay một đội hình gồm một số nhạc sĩ, ca sĩ, nhiếp ảnh gia, và nhà văn tham gia. Ngoài ra, Thành đoàn cũng chỉ đạo báo Tuổi Trẻ cử 1 phóng viên đi theo đoàn đưa tin. Và tờ báo hàng đầu TP.HCM này đã cử My Lăng, một cây bút phóng sự, cùng đi theo chúng tôi. Như vậy, tổng cộng cũng khoảng gần 30 thành viên.
Hành trình của chúng tôi gồm chuyến city tour quanh TP.HCM, đi tàu ra Quãng Ngãi. Rồi di chuyển bằng xe ô tô để tham quan cảng Dung Quất, phố cổ Hội An, Đại nội Huế, thành cổ Quảng Trị, nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, Quảng Bình, chùa Bái Đính, động Tràng An ở Ninh Bình, lăng Hồ Chủ Tịch, nhà Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở Hà Nội; nhà sàn ở Tuyên Quang; hồ Ba Bể ở Ba Vì, Thái Nguyên; mộ anh Kim Đồng, hang Pác Pó ở Cao Bằng; cửa khẩu Hữu Nghị ở Lạng Sơn… Và trở về bằng máy bay. [Một trong những tác phẩm viết trong chuyến đi này đã trở nên nổi tiếng là “Đô thị xanh trên dòng sông Sài Gòn” của nhạc sĩ Thập Nhất.
Đến nỗi niềm một phóng viên
Trong suốt chuyến đi, các văn nghệ sĩ thường tếu táo, bày trò vui vẻ. Có lẽ do cùng lĩnh vực, nên chúng tôi có chuyện để rôm rả. Riêng cô phóng viên trẻ My Lăng thì âm thầm hơn. Một phần do không cùng lĩnh vực, nên chẳng biết tham gia chuyện thế nào. Một phần cũng vì tính chất của một nhà báo, chỉ lắng nghe, thu thập thông tin, và nói bằng chữ. Điều này khiến một số người khó tính tỏ ra không hài lòng. Họ cho rằng tính cách cô ấy không hòa đồng.
Rồi cách vài ngày sau, báo Tuổi Trẻ cũng xuất hiện các bản tin về hành trình chúng tôi. Tổng cộng là 4 tin trên báo giấy trong 7 ngày. Nhưng nhiều người lại cho rằng tin tức hơi ít, phải là ngày nào cũng đưa tin mới “xứng tầm”.
Tôi phải mở ngoặc với các bạn rằng, thời điểm đó, báo điện tử chưa phát triển mạnh. Vì thế tin tức chủ yếu lên báo giấy. Và việc đưa tin được hay không còn tùy thuộc vào sự kiện có gì đáng nói không. Tuy nhiên, bệnh tưởng khiến một số người đòi hỏi cao hơn. Rằng nghệ sĩ đi tới đâu ai cũng cũng quan tâm, báo Tuổi Trẻ phải đưa tin, dù chỉ chụp ảnh tham quan. Và họ cho rằng cô phóng viên ấy nghiệp vụ kém. Tôi đến xấu hổ vì những hiểu biết chán đời như thế.
Câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Mấy ngày sau khi trở về, My Lăng gọi điện cho tôi với giọng buồn trong nước mắt rằng, có người đã nói với lãnh đạo của cô về thái độ không hòa đồng trong chuyến đi, và đưa tin quá ít. Tôi muốn nổi khùng lên. Chữ in bằng tiền chứ có phải báo tường đâu mà muốn đăng gì thì đăng. Nếu có máy đo huyết áp lúc đó, chắc sẽ thấy máu nghề báo của tôi cao hơn máu nghệ sĩ. Bạn phải hiểu, nếu tổ chức sự kiện mà báo chí không viết nổi, tức là bạn thất bại. Và hành trình của chúng tôi là đi sáng tác. Bao giờ có tác phẩm công bố thì mới được xem là thành công. Thế mà 7 ngày hành trình, chưa có tác phẩm mà đã có 4 bản tin, họ còn chưa vừa lòng?
Tôi chỉ an ủi thôi chứ biết làm gì giờ. Chuyện mấy ông nghệ sĩ tự dưng bắt phóng viên người ta lãnh đủ. Rồi bực bội mấy ngày, tôi nghĩ ra một cách: sáng tác một bài hát với hình ảnh cô phóng viên này. Coi như chuyến này tôi sẽ viết 2 bài hát, một bài về cảng Dung Quất (Quảng Ngãi), và một bài về nhà báo. Nếu thành công, bài hát sẽ là gáo nước lạnh vào những định kiến ấy. Còn không thành công?… tôi chưa từng nghĩ điều này.
Bài hát Như hoa không tên
Vậy chủ đề là gì đây? Đã có biết bao sáng tác về nhà báo, nhưng không mấy được nhắc lại. Có lẽ do cái nghề đặc thù mà dân ngoại đạo khó diễn tả. Tôi nhớ lại cái hôm đi tham quan hồ Ba Bể ở Ba Vì. Khi đến Ao Tiên, một cái ao thiên nhiên rất thơ mộng, chúng tôi thấy hai bên lối đi xuống hồ có rất nhiều hoa nhỏ giống mấy hoa li ti trong những bó hoa trang trí. My Lăng hỏi tôi hoa đó tên gì. Tôi vốn dốt đặc về cây cỏ, chỉ biết vài loại phổ thông như hoa hồng, hoa cúc. Còn lại có tên hay không tôi cũng không quan tâm, nên nói đại là hoa dại.
Ồ, hay quá, người làm báo cũng giống như loại hoa trang trí ấy. Âm thầm mà không thể thiếu, để tôn vinh những nhan sắc khác. Đây chính là hình tượng người làm báo mà tôi đang tìm.
Để mở đầu bài hát, tôi phác họa hình ảnh một nữ phóng viên đi lấy tin ở một sự kiện, tất tả lao vào công việc. Hình ảnh này bắt nguồn từ cái hôm đầu tiên ra ga Sài Gòn đón tàu đi Quảng Ngãi, lúc này phóng viên My Lăng mới xuất hiện. Trước mặt tôi là một nữ phóng viên trẻ có nét duyên, đang hớt ha hớt hải kéo chiếc vali sợ muộn giờ. Áo khoác còn xộc xệch, My Lăng cừa nói vừa thở: nguyên ngày em phải tranh thủ đi phỏng vấn và thực hiện cho xong phóng sự để nộp tòa soạn.
Trong suốt những ngày chúng tôi được tiếp đón tại các tỉnh, My Lăng thường ngồi ở cuối phòng để di chuyển linh hoạt mà chụp ảnh. Đây cũng là hình ảnh thường thấy trong các sự kiện, các phóng viên đều đứng ở những góc khuất, tránh làm phiền những người khác. Vì vậy, chữ “âm thầm” đã toát lên tính chất của một công việc vốn dĩ không dễ dàng:
“Giữa căn phòng cô gái bước vào đám đông, bao vết loang bụi đường vẫn còn trên áo. Cô gái âm thầm ngồi nơi cuối phòng Hỏi xung quanh về cuộc sống thăm trầm…”.
Bài hát mở đầu như một ký sự, và khái quát hóa các công việc của một phóng viên bằng ca từ. Chẳng hạn, đối với bạn, quyển nhất ký để viết chuyện đời mình. Nhưng phóng viên có đến cả chục quyển nhật ký, chỉ viết chuyện đời người. Và họ tìm đến không phải vì “phong bì”, mà là máu nghề nghiệp, và cũng là nhiệm vụ. Kết quả công việc của những bông hoa không tên đó là thay đổi cuộc sống mỗi ngày. Và bài hát Như hoa không tên đã ra đời như thế.
Bài hát của những người làm báo
Sau khi xong, tôi tiến hành làm bản phối âm bài hát Như hoa không tên bằng các phần mềm chuyên dụng. Đồng thời, sử dụng cây guitar điện để làm nhạc dạo. Rồi tôi tự ghi âm, xem như một sản phẩm âm nhạc do người công tác trong ngành báo chí, vừa sáng tác, vừa trình bày. Tôi đưa My Lăng nghe. Cô ấy chỉ cười nói: em biết anh viết về ai rồi, cảm ơn anh!
Ngày 21/6 sắp đến, tôi copy bản audio này ra nhiều đĩa, và đem tặng cho mỗi phóng viên đồng nghiệp hay phỏng vấn tôi một bản. Mọi người đón nhận khá trân trọng. Và sau đó, một số tờ báo đã đưa tin về bài hát Như hoa không tên này. Dần dần, trong các chương trình tôn vinh người làm báo hằng năm, bài hát này lại xuất hiện nhiều hơn. Một thời gian sau tôi nhờ ca sĩ Đức Tuấn ghi âm bài hát này để phổ biến rộng hơn. Rồi sau đó, không chỉ bằng giọng ca Đức Tuấn, mà phần lớn do chính các nhà báo thể hiện. Thậm chí, tôi được mời ra Hà Nội để trình bày bài hát này trong chương trình truyền hình trực tiếp trao giải báo chí. Nhiều phóng viên đã nói với tôi và có hơi đề cao rằng: đây đúng là bài “nhà báo ca”!
Lý do tôi nhờ ca sĩ Đức Tuấn thu âm lại bài hát Như hoa không tên, ngoài việc Tuấn thường tham gia các chương trình tôn vinh, còn vì phóng viên My Lăng rất ngưỡng mộ giọng ca sĩ nam cao trong bài Nơi ấy là Trường Sa mà tôi cho nghe trong hành trình. Cũng sau chuyến đi ấy, ước muốn ra Trường Sa để làm phóng sự của My Lăng đã thành hiện thực.
Hãy đến nơi đây, để nghe câu chuyện nhỏ
Về vùng Gò năm xưa, là những luống rau thưa
Vượt qua những thăng trầm, từng mảnh vườn sinh sôi
Lộc non khẽ đâm chồi, ươm nụ vàng muôn nơi.
Bến Cát sông xưa, giờ lối đi rộng mở
Con đường chiều Quang Trung
Dọc ngang phố đông vui
Gò Vấp nắng ban chiều, dừng mọi điều lo âu
Từng đôi ngắm phố phường, mơ chuyện ngày uyên ương
Chorus:
Em có nhớ con đường ngày nào còn nhấp nhô phơi mình trong nắng mưa
Nay là những quảng trường xinh đẹp sáng lung linh khi đêm về
Biết bao trái tim cùng đồng hành và nghĩ suy chung một niềm ước mơ
Bao lần đổi thay để chuyển mình. Bao lần nói không với ngại ngần
Kết nên những câu chuyện, về vùng Gò hôm nay.
Vẫn dáng quen xưa, Gò Vấp sông Vàm Thuật
Trên đồng diều hôm qua, vườn hoa đã lên bông
Điểm tô những công trình, mang hình hài mai sau
Vừa xong những nhịp cầu, nối liền từ muôn nơi.
Giáo án tương lai vừa viết lên bục giảng
Nơi trường học khang trang, vừa xây mới hôm qua
Ngoài kia những khu nhà, đang dọn về hôm nay
Để thay những gam màu của nhọc nhằn năm xưa.
Chorus:...
Với sức trẻ và tiên phong
Bằng nhiệt huyết chính trái tim mình
Muốn góp sức với đôi tay
Xây cuộc đời ngày mai tươi sáng
Kìa quận 6 đến hôm nay
Đã vươn mình từ những tầm cao
Những công trình tuổi thanh niên
Đồng hành từ trong khó khăn
Bên nhau trong từng nhịp bước
Chặng đường mới dẫu phong ba,
Vẫn không màng ngại khó vượt qua
Vẫn tin rằng một ngày mai
Tuổi trẻ quận Sáu chúng ta
Xứng đáng với lá cờ đầu.
Tiếng reo hò ngày hôm qua
Từng ghi dấu chiến tích Hố Bần
Vẫn thôi thúc lớp thanh niên
Quyết đi đầu dựng xây kiến thiết
Từ Bình Phú đến Phú Lâm
Những công trình rực sáng tầm cao
Những con đường về Bình Tây
Hoà nhịp cùng bao chuyến xe
Đưa bao chuyến hàng muôn hướng
Chặng đường mới dẫu phong ba
Vẫn không màng ngại khó vượt qua
Vẫn tin rằng một ngày mai
Tuổi trẻ quận 6 chúng ta
Xứng đáng lá cờ tiên phong.