Những con tàu năm ấy đi trong màn đêm
Vượt sóng gió với bao người tuổi trẻ
Vì nguyện ước quê hương sau này bình yên.
Bản hùng ca đã viết trên đại dương
Bằng tiếng súng vang lên xé tan màn đêm
Bằng những bức chân dung người thủy thủ
Vừa nằm xuống trên sóng biển mênh mông.
Ơi những con tàu đạp sóng gió trùng khơi
Nơi đêm đêm hỏa châu thắp soi
Vì miền Nam đang gọi chính tên mình
Những hy sinh bao nhiêu lần không nhớ
Mà chỉ nhớ lời thề năm xưa
Ra đi vì tổ quốc quyết sinh
Rồi hôm nay trên mảnh đất thanh bình
Ta nghiêng mình trước biển trời quê hương.
Một vòng tròn nối cánh tay nhau
Một ngọn đuốc thắp sáng lên cho hòa bình
Một đàn chim tung cánh
Cho ước mơ bay vào không gian
Và trên cao lung linh giữa bầu trời
Một vì sao đang giang tay đón chào
Một nụ cười đầy khát khao
Về một thế giới đầy ước mơ.
Bạn bè đã đến hôm nay
Vòng quay thân ái đến cho mọi người
Một vì sao năm cánh
Mang tiếng nói chung từ muôn nơi
Và trên cao nguyên xanh ngát bầu trời
Về miền trung du biển khơi sóng trào
Một dòng người nối cánh tay nhau
Về trong tiếng hát yêu thương cho hòa bình.
Chorus:
SEA Games SEA Games
Việt Nam xin đón chào
Ước muốn dưới ánh nắng phương Đông
Một hành tinh vang tiếng cười
Tôi và anh, giờ chung một hướng
Hỡi những cánh chim bay
Vượt lên phía trước
Đón nắng ấm ban mai
Cùng đón những trái tim mê say
Đón thế giới hôm nay
Và đón cánh tay bạn bè.
Hẳn không ít bạn còn nhớ vào năm 2003, lần đầu tiên Việt Nam đăng cai tổ chức đại hội thể thao SEA Games 23. Lúc đó, có một ca khúc mang tên Cùng dưới nắng phương đông xuất hiện trong cuộc thi tiếng hát truyền hình TP.HCM, đem lại vinh quang cho nữ ca sĩ Hồ Bích Ngọc năm ấy. Sau đó, ca khúc về kỳ đại hội thể thao Đông Nam Á này được xuất hiện liên tục và được một tờ báo đánh giá là ca khúc xếp hạng thứ 2 về tỷ lệ được hát nhiều trong kỳ SEA Games năm ấy (chỉ sau bài hát chính thức Vì một thế giới ngày mai). (Xem chi tiết…)
Từ bài hát “Tự Nguyện” nhịp 4/4
Trở lại khoảng những năm đầu 2000, khi Câu lạc bộ Giai điệu xanh và bài Đến với con người Việt Nam tôi được biết đến trong bài viết trước (xem tại đây), tôi cũng có nhiều hoạt động gắn bó với nhóm này. Một hôm, anh Hồng Phúc (chủ nhiệm CLB Giai điệu xanh) gọi cho tôi, nhờ dựng giúp cho nhóm bài hát Tự nguyện để trình bày trong 1 chương trình tại Nhà văn hoá Thanh niên TPHCM. Ca khúc Tự nguyện thì ca sĩ nào cũng biết. Nhưng cái khó ở đây là bản phối âm (không rõ lý do gì) đã được thực hiện trên nhịp 4/4, thay vì 2/4 như nguyên tác của nhạc sĩ Trương Quốc Khánh. Bạn cứ hình dung, cuối mỗi câu hát, ca sĩ sẽ phải ngân dài thêm 3 phách, khiến bản nhạc trở nên lê thê, mệt mỏi. Trong khi đó, ngày biểu diễn đã sát nút, không còn thời gian để phối lại, nên anh Phúc phải nhờ đến tôi xử lý.
Sau khi nghe beat nhạc, tôi quyết định lấp vào những trường độ lê thê đó, bằng những câu nhạc feeling như trong dòng nhạc Soul trên thế giới. Và những câu feeling đó, luôn có giai điệu cao hơn giai điệu chính của bài, đòi hỏi một giọng nữ sáng, khỏe, tầm cữ rộng và cao. Lúc đó, Hồ Bích Ngọc – một sinh viên nhạc viện TP.HCM và cũng là thành viên Giai điệu xanh – được xem là giọng ca sáng giá cho nhiệm vụ này.
Sau khi nghe Hồ Bích Ngọc thể hiện những đoạn feeling mới, tôi cảm thấy như nổi gai óc, bởi âm sắc trong vắt, được thể hiện bằng giọng thật chứ không hề dùng kỹ thuật giọng gió. Buổi biểu diễn thành công, bài hát Tự Nguyện nhịp 4/4 được trình diễn một cách độc đáo qua đoạn feeling mà Hồ Bích Ngọc thể hiện. Cả tôi và anh Phúc đều gật đầu: Hay và lạ!
Từ đây, tôi bắt đầu tự hỏi, vì sao những giọng ca đầy nội lực như vậy lại không nổi tiếng so với nhiều chất giọng mà với tôi chỉ đáng tầm hát karaoke. (Âm nhạc Sài Gòn thời điểm ấy như thế các bạn ạ). Và tôi quyết định sẽ viết một bài hát theo đúng chất giọng đặc biệt của Hồ Bích Ngọc.
Đến việc chọn đề tài SEA Games
Vào giai đoạn 2002, đã có cuộc vận động sáng tác về SEA Games 23, và tôi không có ý định tham gia. Thậm chí cho đến khi công bố bài hát chính thức Vì một thế giới ngày mai, tôi cũng chưa có ý định viết. Tuy nhiên lúc này, tôi lại nghĩ viết một bài hát với chất giọng đặc biệt của Hồ Bích Ngọc về thế vận hội thể thao Đông Nam Á là hợp lý. Một mặt, là có bài hát cho nhóm Giai điệu xanh bổ sung vào các chương trình biểu diễn cổ động, một mặt có ca khúc để tôn giọng của Hồ Bích Ngọc, và một mặt muốn mọi người thấy khả năng sáng tác của tôi không chỉ dừng lại ở Đến với con người Việt Nam tôi.
Lúc bấy giờ, trong bài hát “Vì một thế giới ngày mai” của nhạc sĩ Quang Vinh, có câu nhạc khiến tôi chú ý: “nắng phương đông, chiếu sáng SEA Game, Việt Nam hân hoan chào đón”. Nội dung này không có gì đặc biệt ngoài chữ “nắng phương đông”. Vâng, mặt trời nào thì cũng mọc đàng đông. Nhưng Việt Nam chúng ta nằm trên bờ đông thềm lục địa Châu Á, nên chúng ta gọi biển Thái Bình Dương là biển đông, và đương nhiên chúng ta sẽ đón ánh mặt trời mọc phía đông sớm hơn so với các nước phía trong lục địa. Vì vậy, nắng phương đông tuy không phải là tiêu biểu nhưng vẫn là đặc trưng của Việt Nam.
Đồng thời, nó cũng khiến tôi hình dung góc nhìn từ trên cao xuống cuộc tranh tài, ta sẽ có cảm giác hai vận động viên đang cố “dìu nhau về đích”, thay vì góc nhìn từ dưới đất: hai vận động viên đang “tranh nhau về đích”. Đây chính là thông điệp hữu nghị mà các kỳ vận hội thể thao đem tới. Vì vậy, bài hát sẽ không có chuyện “ta quyết đấu” hay “quyết thắng” hay “phải giành giải thưởng”. Mà thay vào đó là: “tôi và anh, giờ chung một hướng, và cùng vượt lên phía trước”.
Trước đó, cũng có một bài hát nổi tiếng thế giới của ban nhạc Rock Scorpions, tựa đề Under the same sun (cùng dưới ánh mặt trời). Vì vậy, tôi đã ghép 2 ý tưởng này lại thành Cùng dưới nắng phương đông. Chất liệu âm nhạc là thể loại Ballad, có lên tone điệp khúc ở cuối bài cho cảm giác rực sáng. Còn về nội dung thì tôi không cần giông dài, bạn có thể đọc lời và tự cảm nhận.
Sau khi viết xong cơ bản, tôi gọi Hồ Bích Ngọc đến nhà, hát thử theo nguyên tác của tôi, và chỉnh sửa sao cho toát hết được những âm sắc đặc biệt của Ngọc. Đặc biệt là phần hát nối như tôi đã thể hiện trong bản phố Tự nguyện nói trên. Sau khi hoàn tất, anh Hồng Phúc lại giúp tôi đưa bài hát đi làm nhạc.
Một tuần sau, thì tôi nhận được đĩa nhạc nền, và cùng với Hồ Bích Ngọc vào studio của nhạc sĩ Đinh Quang Minh để thực hiện demo. Khác với các buổi ghi âm khác, thường ca sĩ chỉ việc hát đúng nguyên tác là xong. Nhưng đây là phần ghi âm để tìm những âm sắc đẹp nhất của Ngọc, nên chúng tôi thu tới thu lui khá nhiều lần. Từ cách nhả hơi cho đến những âm sắc luyến láy phải nhuần nhuyễn, và rõ chữ ở những nốt liên hồi. Buổi ghi âm mất hơn hai tiếng, sau đó chúng tôi đem bản ghi về nghe. Quả thực là khá hài lòng.
Và tiếng hát truyền hình 2003
Vào thời điểm đó, nhiều hãng băng đĩa cũng tìm các bài hát SEA Game để phát hành. Tôi cũng gửi bản audio này cho một số biên tập. Tuy nhiên, họ cho rằng bài hát SEA Games này chậm, không vui, nên từ chối. Đấy, câu chuyện tư duy nhạc phong trào phải vui đã trở thành công thức của một thế hệ rồi. Giống như chuyện bản ballad của thanh niên mà tôi kể trong bài Mãi là người thanh niên Việt Nam ấy (xem tại đây). Và rồi, khi mà các đĩa nhạc SEA Games đã lên kệ xong, thì Cùng dưới nắng phương đông vẫn chỉ là bản audio demo không ai biết đến.
Rồi một hôm (trước khi SEA Game 23 diễn ra không lâu), Hồ Bích Ngọc vui mừng báo tôi biết mình đã lọt vào vòng bán kết tiếng hát truyền hình năm đó. Và Ngọc sẽ chọn bài hát về SEA Games tôi mới viết để thể hiện. Woa, tuyệt vời, cơ hội tới rồi! Bạn biết không, nếu một chiếc đĩa nhạc được phát hành vào thời điểm đó, (nếu bán hết) thì mới chỉ được vài ngàn lượt nghe chơi. Nhưng nếu bài hát lọt vào cuộc thi nổi tiếng tiếng này, và được truyền hình trực tiếp trên HTV, thì sẽ có ít nhất 1/4 dân số TP.HCM biết đến. Nếu Hồ Bích Ngọc thể hiện tốt, thì chắc chắn hàng triệu người dân TP.HCM sẽ ấn tượng.
Đúng như vậy, tối hôm vòng bán kết diễn ra, phần dự thi của Hồ Bích Ngọc đã tạo ra một sự bất ngờ đối với khán giả. Tất cả bài hát được thể hiện đúng như những gì chúng tôi đã làm trong studio. Khi bài hát kết thúc, tiếng vỗ tay đã kéo dài trên truyền hình. Hồ Bích Ngọc đặt chân lên đầu bảng, lọt vào vòng chung kết. Ngày hôm sau, tôi nhận được cơn mưa lời khen về bài hát Cùng dưới nắng phương đông rằng: viết lâu chưa; có tham gia cuộc thi sáng tác không; cho xin nhạc nền để mấy đứa đi hát;…
Đến đêm chung kết, tôi không đi xem trực tiếp tại nhà hát thành phố, mà ngồi ở nhà xem qua TV. Ở vòng thi này, ngoài bài hát Cùng dưới nắng phương đông, Ngọc cũng phải đăng ký thêm một ca khúc khác về TP.HCM. Sau khi thể hiện xong 2 bài một cách trơn tru, bảng điểm của Hồ Bích Ngọc vượt lên tất cả các thí sinh trước đó. Thậm chí, tôi còn nhớ chủ khảo là nhạc sĩ Nguyễn Nam đã cho nhầm điểm, và rồi phải sửa ngay trên truyền hình trực tiếp khiến hai MC phải chờ trong giây lát.
Tôi quyết định chạy lên nhà hát thành phố để chứng kiến giây phút đăng quang của Ngọc. Tiện đường tôi ghé qua văn phòng ở báo Sài Gòn Giải Phóng, lấy một gói mì tôm, (tượng trưng cho những ngày tâp luyện nhọc nhằn), bọc vào tờ giấy báo, để làm quà vui vui. Thời khắc công bố trao giải đã đến, Hồ Bích Ngọc được xướng tên trong không khí vỡ oà của nhà hát: giải nhất Tiếng hát truyền hình 2003. Trong không khí vui mừng, tôi hoà vào cùng nhóm Giai điệu xanh và đưa gói “quà” ấy. (Đến tận bây giờ, nhiều người cũng biết về gói mì tôm ấy khi nhắc đến Hồ Bích Ngọc và bài hát này).
Ngày hôm sau, các báo đài không chỉ nhắc đến Hồ Bích Ngọc mà còn nhắc đến bài hát sinh sau đẻ muộn của thế vận hội Đông Nam Á năm ấy. Thậm chí, trên radio VOH đã có hẳn 2 buổi phát sóng đọc thư cảm nhận của khán giả. Bài hát bổng trở thành một hiện tượng vào thời điểm SEA Games 23. Trên 1 tờ báo đã tổng kết rằng Cùng dưới nắng phương đông được hát nhiều nhất trong mùa SEA Games 23 (chỉ sau bài chính thức Vì một thế giới ngày mai).
Phía xa xa chân trời nghìn trùng sóng gió Có những con người thay chúng ta Đang vượt qua ngọn sóng vươn tới chân trời Giữ lấy nơi biên cương chưa bình yên của mọi người. Ngoài kia không có Ngọc Lan Không tiếng chim hót ngày nắng hồng Không hẹn hò và không đón đưa Những trưa chiều về không tiếng hát Chỉ có gió sương trên cánh tay những người tuổi trẻ Đang kề bên nhau, vì non sông mãi yên bình.
Chorus: Trường Sa, ah ha ha ha ha Mảnh đất quê hương nơi giữa muôn trùng Từng bão giông gió mưa mịt mùng Mà vẫn luôn sáng nơi chân trời Cùng với bao chàng trai ra nơi ấy Ngăn sóng gió biên thuỳ nơi ấy là Trường Sa.
Coda: Trường Sa ah ha ha ha ha ha Bài hát cho anh chưa viết nên lời Mà tiếng ca đã vang lên rồi Từ trái tim biết bao con người Cùng hướng ra, ngoài khơi xa mênh mông đó Nơi có những con người, đang sống vì Trường Sa.
Khoảng chục năm trở lại đây, nếu bạn có dịp đi thăm quần đảo Trường Sa, sẽ nhận được một chiếc huy hiệu Trường Sa do hải quân Việt Nam trao tặng. Thế nhưng, tôi lại không có. Hay nói đúng hơn, những người đã đi thăm Trường Sa vào những năm 2000 đều không có. Do lúc bấy giờ, việc đi thăm đảo còn rất hạn chế. Mỗi năm chỉ có 2 chuyến vào tháng 4 mà thôi. Vì thế việc có một cái gì đó làm kỷ niệm của đảo lúc bấy giờ là điều không tưởng. Và tôi đã có một câu chuyện về món quà của đảo, dẫn đến việc sáng tác bài hát Nơi ấy là Trường Sa như hiện nay như sau:
Xem chi tiết >>
I. Sóng gió trên hải trình đến Trường Sa
…năm đó, chúng tôi gặp bão suốt hải trình. Khó khăn lắm chúng tôi mới lên được các đảo Tốc Tan, Đá Tây A, Trường Sa Đông…
Ảnh chụp trên đảo Trường Sa lớn năm 2007
Tháng 4 năm 2007, tôi được UBND TP.HCM mời tham gia đoàn văn nghệ sĩ đi thăm quần đảo Trường Sa. Chiếc tàu đưa chúng tôi đi mang số hiệu HQ 957, là loại tàu cứu hộ, (dùng để lai dắt tàu nạn), nên nó chạy lì và chậm. Vì thế, 15 ngày đi biển, nhưng chỉ đến được 6 điểm, gồm: nhà giàn DK1; các đảo đá Tốc Tan; Đá Tây A; Phan Vinh; Trường Sa Đông, Trường Sa lớn. Nghiệt một cái năm đó, chúng tôi gặp bão suốt hải trình, nên rất khó khăn để lên các đảo. Thậm chí, với nhà giàn DK1 và đảo Phan Vinh, chúng tôi phải vẫy tay từ xa để chào những người lính trên đó, rồi đi tiếp mà không thể lên được.
Câu chuyện tôi muốn kể với bạn là ngày cuối cùng đến với đảo Trường Sa lớn. Hôm đó là chiều muộn, tôi và anh Nguyễn Văn Đua (lúc bấy giờ là Phó bí thư thành ủy TP.HCM) đứng ngắm hoàng hôn ở mũi tàu và trò chuyện về gia đình. Chợt xa xa cuối chân trời, tôi thấy một hình dáng mờ mờ. Tôi hỏi anh Đua, “có phải đảo Trường Sa lớn kia không anh?”. “Chắc vậy, Nghĩa cũng tinh mắt đó” – Anh Đua trả lời.
Theo kế hoạch ban đầu, chúng tôi sẽ đến Trường Sa lớn vào buổi sáng hôm đó. Nhưng do sóng gió mấy hôm trước, nên hải trình chậm lại. Vì thế, chuẩn đô đốc hải quân lúc đó đã quyết định để đoàn nghỉ lại 1 đêm trên hòn đảo này.
Sau khi đi qua đàn cá heo lượn trên mặt sóng, tàu HQ-957 cũng đã đến trước cầu tàu của hòn đảo Trường Sa lớn. Tuy nhiên, chúng tôi gặp một trắc trở: “Sóng lớn quá, tàu không thể vào được” – Một thủy thủ trẻ giải thích với tôi.
Người thủy thủ giải thích thêm, nếu ở những vùng biển gần đất liền, tàu sẽ đi là là song song với bờ, và dùng quán tính vừa đủ để tàu cập cầu cảng. Nhưng ở đây, nơi có rất nhiều đá ngầm, và trong điều kiện thời tiết không mấy thuận lợi, tàu có thể bị sóng đánh ngang khi đi song song với bờ và va vào đá ngầm. Hai hôm trước, một xuồng cứu hộ của tàu chúng tôi bị chân vịt vào đá ngầm khi rời đảo Trường Sa Đông, khiến nó không thể điều khiển dễ dàng để trở về tàu mẹ. Nên đây là điều mà những người phụ trách tàu hết sức đắn đo.
Trên cabin, chuẩn đô đốc và thuyền trưởng, cùng anh Nguyễn Văn Đua đăm chiêu trao đổi. Có lẽ, câu chuyện buộc phải chia tay đảo sớm sẽ được đưa ra bàn lúc này. Nếu đúng như vậy, thì đây sẽ là điểm thứ 3 bị hủy bỏ trong hải trình. Có nghĩa là, đến năm sau mới có tàu khách trở lại. Những người lính sẽ tiếp tục ở lại ngoài kia gần 365 ngày nữa giữa biển cả mênh mông.
Tuy nhiên lần này, thuyền trưởng tàu HQ-957 đã quyết định thử một cơ hội khác. Dưới sự chỉ huy của ông, con tàu chuyên lai dắt ấy đã chạy trực diện vào cầu. Khi đến gần, thì cho tàu quay ngang, và để sóng đưa thân tàu cập cầu. Các thủy thủ sẽ dùng lốp cao su để chống va đập.
Và đúng như kế hoạch, sau một hồi hò hét chằng kéo, các thủy thủ HQ-957 cũng đưa tàu cập cảng một cách an toàn. Chúng tôi nhanh chóng mang hành lý cá nhân gọn nhẹ xuống đảo để nghỉ. Và các thủy thủ vận chuyển hàng hóa cấp tốc, để tàu sẽ ra ngoài neo đậu. Một không khí tất bật diễn ra ngay trên cầu đảo Trường Sa lớn.
Tối hôm đó, chúng tôi có một chương trình giao lưu văn nghệ giữa những nghệ sĩ TP.HCM và các chiến sĩ hải quân đảo Trường Sa, và một đêm ngả lưng sung sướng nhất trong hải trình lênh đênh sóng gió.
II. Chiếc nón hải quân
…Trong hàng ngũ thủy thủ nghiêm trang tiễn đoàn trên đảo, có một người lính trẻ trên tay cầm tập nhạc, đầu trần. Chiếc nón hải quân của cậu ấy đang nằm trong tay tôi.
Sáng hôm sau, chúng tôi dạo chơi quanh đảo, trò chuyện với những người lính xa quê. Bất chợt, nghệ sĩ nhiếp ảnh Duy Anh (một phóng viên ảnh hàng đầu), gọi tôi cùng 1 nữ ca sĩ trẻ trong đoàn, và thêm một vài chiến sĩ hải quân trên đảo ra bờ biển để “sáng tác” một vài bức ảnh về Trường Sa. Trong đó có một chiến sĩ đang làm công tác hậu cần. Vì đi vội theo chúng tôi nên người chiến sĩ này không kịp mang theo nón. Và sau đó, một bức ảnh của nghệ sĩ nhiếp ảnh Duy Anh, trong đó có tôi mặc áo Thanh niên Việt Nam, ôm đàn guitar, cùng nữ ca sĩ trẻ đến từ đất liền, cùng những người lính hải quân Trường Sa, hòa nhịp hát bên bờ biển sóng vỗ trắng xóa đã gây ấn tượng mạnh, và được triển lãm ở nhiều sự kiện, cũng như in trang bìa một số tạp chí.
Bức ảnh nổi tiếng do NSNA Duy Anh gửi tặng tôi, trong đó có một người lính hải quân đầu trần.
Trở lại câu chuyện sau buổi chụp ảnh đó, chúng tôi trở về hội trường chuẩn bị cho buổi trò chuyện của lãnh đạo thành phố với các chiến sĩ. Trong lúc chờ đợi, chúng tôi ra hành lang nói chuyện phiếm. Nhìn các chiến sĩ hải quân trong hội trường, tôi chợt nghĩ và nói với hai nhạc sĩ Đỗ Phan Kỳ Anh và Phan Thị Thanh Bình: “phải chi mình có cái nón hải quân về làm kỷ niệm nhỉ”.
Đúng là mỗi khi chúng ta đi đến đâu, cũng muốn mua một cái gì đó về làm kỷ niệm. Và đến đây cũng vậy. Có điều, Trường Sa toàn nắng gió. Đến chim chóc nếu có cũng không bay nổi, hoa trồng lên cũng bị gió quật, lấy gì mà làm “đặc sản”. Duy nhất sống được ở đây [lúc bấy giờ] là cây Bàng vuông và cây Phong ba, cùng mấy loại dây mọc trên cát như rau muốn biển với loại hoa mà nhạc sĩ Thanh Bình đã viết (trong bài hát Tiếng hát nơi đảo xa của chuyến đi này: anh tặng em hoa muống biển giữa trùng khơi…). Vì thế, trong con mắt dân đi đây đi đó như tôi, thì quà lưu niệm hợp lý ở hòn đảo này là chiếc nón hải quân. Tất nhiên, làm gì có chuyện đó xảy ra. Hai nhạc sĩ kia nghe rồi chỉ cười, gật đầu ờ ờ, phụ họa thêm vài lời về công dụng của chiếc nón, rồi lái qua chuyện khác.
Nhưng điều tôi không ngờ đến, người lính trẻ đầu trần đi chụp ảnh cùng chúng tôi ban nãy đang đứng ở phía sau. Trong lúc làm công tác pha trà rót nước phục vụ đoàn, vô tình nghe được câu chuyện ấy. Đến buổi trưa, sau khi chúng tôi vừa dùng cơm thân mật xong, người lính đảo kia đã đến và nói rằng muốn gặp riêng tôi. Chúng tôi ra một gốc cây trò chuyện. Đấy là một cậu lính trẻ trạc tuổi nghĩa vụ quân sự, dáng người vừa phải, da sạm nắng, mặc chiếc áo trắng cổ yếm xanh của hải quân. Bằng giọng hơi nhập ngừng, cậu lính đảo ấy cố gắng diễn đạt thành ý của mình: “Hồi nãy em có nghe anh nói muốn có một chiếc nón hải quân để làm kỷ niệm. Chúng em trên đảo cũng không có gì, nên em xin tặng anh chiếc nón và áo cũ này để làm kỷ niệm”.
Tôi như chết đứng. Trời ạ, lỡ dại mồm khiến cho mình rơi vào tình cảnh khó xử. Tôi hiểu rằng đây là quân trang quân dụng của người lính, không thể đi xin như vậy được. Tôi định từ chối, nhưng cậu lính trẻ nói ngay: “Anh đừng ngại, em còn quân phục mà. Cái nón và áo này cũ rồi, nhưng nó là đồ của lính đảo Trường Sa thật. Các anh các chị nghệ sĩ ở đất liền ra thăm bộ đội là quý đối với chúng em rồi. Chúng em ngoài này chẳng có gì. Nghe anh mong muốn vậy, em xin tặng anh để nhớ đến những người lính đảo Trường Sa chúng em”.
Nói rồi, cậu lính trẻ lấy bút ký lên chiếc nón và áo hai chữ: Hải Triều. Tôi không thể từ chối được nữa. Sau đó tôi lấy trong ba lô ra một tập bài hát của mình, và ký tặng lại cho Hải Triều.
Ba hồi còi vang lên, những sợi dây tời được tháo ra, tàu HQ 957 bắt đầu rời đảo. Trong hàng ngũ thủy thủ nghiêm trang tiễn đoàn trên đảo, có một người lính trẻ trên tay cầm tập nhạc, đầu trần. Chiếc nón hải quân của cậu ấy đang nằm trong tay tôi.
Hải Triều, người lính đầu trần vẫy tay chào tôi cũng đoàn rời đảo. Trên tay cầm tập bài hát mà tôi đã tặng, và cậu đã giới thiệu tập bài hát này với cha mình
III. Bài hát ra đời
Suốt hành trình còn lại, tôi luôn cảm thấy áy náy với quyết định nhận quà từ người lính đảo. Tôi tâm sự với vài người trong đoàn. Đa số các anh đều trách: “Sao lại đi lấy đồ của lính. Mày cần thì anh xin cho một cái nón mới. Thậm chí, trao tặng đàng hoàng…”. Tôi cứ suy nghĩ mãi, việc mình làm vậy có đúng không. Nhưng chắc chắn một điều, chiếc nón tôi cầm trong tay đã nhuộm màu sương gió Trường Sa, khác hoàn toàn một chiếc nón mới xuất xưởng. Nó minh chứng cuộc đời tôi đã đặt chân đến quần đảo thiêng liêng ấy. Vậy đáp lại, tôi cần phải sáng tác một bài hát thật xứng đáng.
Vài tháng sau, tôi có việc đi Cần Giờ một mình bằng xe máy. Hôm ấy trời vừa mưa xong, hơi nước hòa trong không khí mát mẻ, làm người ta dễ hồi tưởng đến quá khứ. Và tôi đã nhớ lại hình ảnh chuyến đi Trường Sa ấy, câu chuyện về người lính trẻ và chiếc nón hải quân. Rồi tôi lẩm nhẩm một giai điệu:
“phía xa xa chân trời nghìn trùng sóng gió…”.
Thế là bài hát Nơi ấy là Trường Sa được bắt đầu.
Sau khi về, tôi tiếp tục hoàn thiện bài hát trong vài tháng. Ban đầu, phần điệp khúc chỉ có một lần. Tuy nhiên, sau khi hát tới hát lui, tôi vẫn thấy thiếu một cái kết thật ý nghĩa. Nó chưa đã! Có lẽ trời cho tôi một khả năng diễn giải bằng ca từ khá phong phú, nên tôi không gặp khó khăn khi quyết định sáng tác tiếp một Coda (phần kết) bằng chính giai điệu điệp khúc của bài:
“…Bài hát cho anh chưa viết nên lời, mà tiếng ca đã vang lên rồi, từ trái tim biết bao con người, cùng hướng ra, ngoài khơi xa mênh mông đó. Nơi có những con người, đang sống vì Trường Sa”.
Bài hát hoàn tất vào khoảng đầu năm 2008. Sau khi sáng tác xong, tôi báo cho nhạc sĩ Thanh Bình biết. Chị ấy lập tức bày một bữa tiệc nhỏ tại nhà, mời một số anh em thân thuộc trong đoàn cùng đến để nghe tôi giới thiệu bài hát này. Sau khi nghe xong, chị Thanh Bình nói với tôi rằng, chị thích cái coda đó: “Bài hát cho anh chưa viết nên lời, mà tiếng ca đã vang lên rồi…“
IV. Người lính già ở Cam Ranh
…Tên tôi là Hải Quân. Con trai tôi cũng là bạn của nhạc sĩ. Nó giới thiệu với tôi rằng từng được nhạc sĩ tặng cho một tập nhạc. Tên nó là Hải Triều”...
Sau khi tôi viết xong bài hát này, thì cũng là lúc tôi được Thành đoàn TP.HCM và Nhà văn hóa Thanh Niên mời đi giao lưu tại cảng quân sự Cam Ranh (Khánh Hòa), nơi sẽ diễn ra lễ tiễn quân ra Trường Sa (Đây là đợt thay quân hàng năm cho các đảo). Và trước hôm lên đường, chúng tôi cùng nhau biểu diễn ca nhạc và tặng quà tại đây.
Buổi tối hôm ấy, tại hội trường lữ đoàn 146, tôi được mời lên giao lưu về chuyến đi. Tôi đã kể lại kỷ niệm ấn tượng về hải trình sóng gió, và định nói về người lính trẻ tặng chiếc nón. Tuy nhiên, những người trong ban tổ chức, có lẽ muốn dành thời gian cho hát hò nhiều hơn, nên không muốn tôi giông dài. Người phụ trách đoàn vội cho MC ra cắt ngang khi tôi chưa kịp kể về người lính trẻ. Thay vào đó, tôi phải hát ngay bài hát mới Nơi ấy là Trường Sa.
Dù hơi khó chịu với cách hành xử thiếu tế nhị này, nhưng tôi cũng chiều lòng họ. Ban đầu, tôi định hát bằng đàn guitar cho khác với các ca sĩ trong đoàn. Tuy nhiên, do không chuẩn bị trước nên hội trường không có chân micro để tôi hát. Vì vậy, tôi phải dùng đến nhạc nền, để có thể cầm micro thay vì cầm đàn. (Phần nhạc nền tôi đã nhờ nhạc sĩ Phạm Gia Khang phối nhạc theo tone Si thứ (Bm) để tôi hát demo).
Phần dạo nhạc bắt đầu với tiếng sóng vỗ, hòa tiếng piano long lanh như những giọt nước vang lên. Và tôi bắt đầu…
"Phía xa xa chân trời nghìn trùng sóng gió, có những con người thay chúng ta đang vượt qua ngọn sóng vươn tới chân trời..."
Tôi cứ thế hát cho đến hết điệp khúc lần thứ nhất, thì chẳng hiểu thế nào nhạc nền bị tắt. Tôi chưng hửng trên sân khấu. Nhưng lúc đó, cả hội trường đã vỡ òa khi câu cuối ngân lên:
“…những chàng trai ra nơi ấy, ngăn sóng gió biên thùy, nơi ấy là Trường Sa”.
Tiếng reo hò cuối hội trường của những chiến sĩ trẻ, cùng tiếng vỗ tay xuất hiện giữa bài. [thường khán giả sẽ vỗ tay cuối bài. Chỉ khi lời ca chạm đúng cảm xúc, thì họ sẽ vỗ tay dù bài hát mới đến hết lần 1].
Trong lúc đứng trên sân khấu, tôi để ý thấy hàng ghế đầu có một người đàn ông lớn tuổi, mặc áo sơ mi cộc tay bình thường, khi những người xung quanh mặc quân phục. Chắc hẳn là lãnh đạo hoặc tương đương. Vì nhạc bị dừng, nên tôi phải kết thúc sớm phần trình diễn của mình, và lui vào sau sân khấu để cất đàn. Bổng người đàn ông mặc thường phục ấy xuất hiện và nói: “cho tôi gặp nhạc sĩ Xuân Nghĩa một chút”. Tôi quay qua: “Vâng em đây”. Người đàn ông vội vàng bắt tay: “Tên tôi là Hải Quân. Con trai tôi cũng là bạn của nhạc sĩ. Nó giới thiệu với tôi rằng từng được nhạc sĩ tặng cho một tập nhạc. Tên nó là Hải Triều”.
Ố! Tôi bất ngờ đến không nói được gì. Một cảm xúc lẫn lộn. Những bực bội vì sự cắt ngang vô duyên của MC, và sự cố nhạc nền vừa rồi bỗng biến mất. Thay vào đó là cảm xúc vui mừng, được gặp bố của người lính trẻ ấy. Tuy vậy, cuộc gặp gỡ của chúng tôi chỉ vài câu ngắn ngủi. Lúc đó sân khấu cũng vừa kết thúc, các nghệ sĩ lui vào hậu trường, nên không khí khá lộn xộn. Tôi bảo cho phép tôi dọn đàn xong, sẽ gặp ông ngay. Tuy nhiên, sau khi trở ra, tôi tìm ông thi một sĩ quan cho biết ông đã về rồi.
Từ đó, tôi không gặp ông nữa. Tôi tiếc là chưa kịp kể cho ông nghe về chiếc nón hải quân của cậu con trai đã khiến tôi viết nên bài hát ấy. Có lẽ niềm tự hào đáng có của một người cha hải quân đã bị đánh mất bởi suy nghĩ hạn chế của người chỉ huy sân khấu hôm ấy. Những người làm chương trình này không hiểu một sự kiện cần có dấu ấn và điểm nhấn. Họ nghĩ một cách cực kỳ nghiệp dư rằng, việc đem các ca sĩ đến mới là sự kiện. Vì thế, họ đã bỏ lỡ một câu chuyện có một không hai, và một cơ hội không bao giờ có lại.
V. Ca sĩ Đức Tuấn
Sau cuộc giao lưu đó, tôi phân vân không biết nên chọn giọng ca nào cho bài hát của mình. Việc quyết định chọn ca sĩ đầu tiên cực kỳ quan trọng. Vì ca sĩ đó phải truyền tải tất cả ý tứ mà bạn muốn thể hiện cho khán giả nghe.
Sau một thời gian suy nghĩ, tôi đã quyết định gọi cho Đức Tuấn – ca sĩ từng phát hành bài hát Bye goodnight (Chúc ngủ ngon) của tôi trước đó. Ngoài ra, Đức Tuấn cũng từng là thành viên CLB Giai điệu xanh, trong tốp ca Đến với con người Việt Nam tôi trước đây. Nên tôi nghĩ, có thể Đức Tuấn cũng sẽ hiểu cách phát triển âm giai của tôi.
Từ phần nhạc nền mà nhạc sĩ Phạm Gia Khang đã tạo giúp tôi để hát trong buổi giao lưu tại cảng Cam Ranh nói trên, tôi cùng ca sĩ Đức Tuấn vào phòng thu NT Studio để thực hiện bản ghi âm này.
Tuy nhiên, sau khi vỡ bài, chúng tôi mới thấy phần nhạc nền hơi thấp so với giọng nam cao của Đức Tuấn. Vì thế phòng thu âm thử dùng phần mềm để nâng tone bản nhạc nền lên 1,5 cung [từ Si thứ (Bm) lên Rê thứ (Dm)]. Rồi dự định sau khi Tuấn thu âm xong, tôi sẽ nhờ Phạm Gia Khang xuất lại file nhạc nền mới với tone Dm thay vào. Tuy nhiên, kế hoạch này bị thất bại. Lý do là sau khi nâng tone, phần nhạc nền bị “méo tiếng”, khiến cho Đức Tuấn không cảm được nhạc để thu âm nữa. Và chúng tôi quyết định hoãn lại vài ngày để làm lại beat nhạc khác cho Tuấn.
Về nhà, tôi gọi cho Phạm Gia Khang thì được biết, cây đàn đang để ở một phòng trà, nơi anh chơi nhạc hằng đêm. Mặt khác, anh ấy sẽ phải đem đàn vào phòng thu âm và đánh nhạc lại từ đầu có thể mất cả tuần, vì anh ấy đang rất bận. Vì thế, tôi quyết định sử dụng chiếc máy Jam Station JS5 chuyên đệm nhạc để chơi guitar [nhạc sĩ Hoài An để lại cho tôi], cùng chiếc đàn keyboard Casio, để cover lại phần nhạc mà Phạm Gia Khang đã thực hiện với tone Dm cho Đức Tuấn. Cũng vì đó, phần đệm audio mà các bạn nghe hiện nay có phần long lanh do hiệu ứng (effect) của chiếc máy Jam Station JS5 đem lại, tạo nên một chất nhạc Ballad hoàn toàn khác với nhạc đệm tình ca trong nước quen thuộc. Vì vậy cái beat nhạc mà Đức Tuấn hát hiện tại là do tôi làm lại, dựa trên bài phối gốc của nhạc sĩ Phạm Gia Khang.
Chỉ sau một đêm, tôi đã thực hiện xong phần nhạc nền hoàn chỉnh. Hôm sau chúng tôi trở lại NT Studio. Cũng như bao nghệ sĩ khác, Đức Tuấn lúc ấy hoàn toàn không có khái niệm gì về biển đảo. Tôi nhớ lúc ấy, cầm tờ bài hát Nơi ấy là Trường Sa trên tay, Đức Tuấn đã cố gắng diễn tả bằng cảm xúc đến từ kỹ thuật thanh nhạc, cảm nhận lời hát, và hướng dẫn của tôi. Tuy nhiên, có lẽ với sự nhanh nhạy và chuyên nghiệp, Đức Tuấn thực hiện khá dễ dàng bản ghi âm này.
Khi những nốt nhạc cuối cùng đã thu xong, tôi dành thêm một ngày nữa để kỹ thuật viên phòng thu hoàn thiện bản mix, rồi đem gửi cho một số biên tập viên đài truyền hình, đài phát thanh. Và chỉ một thời gian ngắn sau, chúng tôi vào phim trường và thực hiện phẩn ghi hình trên HTV và VTV bài hát Nơi ấy là Trường Sa.
VI. Bài ca của người lính biển
Tôi còn nhớ vào giai đoạn trước 2008, khi tìm những bài hát về Trường Sa trên internet để tham khảo, thì kết quả không có nhiều. Số ít quen thuộc trong đó là bài “Nơi đảo xa” (sáng tác: Thế Song); “Chút thư tình người lính biển” (Nhạc: Hoàng Hiệp; Thơ: Trần Đăng Khoa). Còn lại phần nhiều là những bài hát tình yêu với biển chung chung. Thậm chí trên hải trình ra Trường Sa năm 2007 ấy, thủy thủ đoàn cũng chẳng có ca khúc biển đảo nào để hát giao lưu ngoại trừ bài “Gần lắm Trường Sa” của nhạc sĩ Hình Phước Liên.
Tôi hiểu không phải chúng ta thiếu các ca khúc về Trường Sa khi mà Hội nhạc sĩ Việt Nam có đến cả ngàn thành viên trên cả nước. Lý do đơn giản là những năm đó, ít có chương trình đề cập đến biển đảo.
Ngoài ra không dễ gì các nhạc sĩ được trải nghiệm thực tế như chúng tôi. Bởi việc đưa dân sự ra thăm đảo mới chỉ bắt đầu vào năm 2004, qua chương trình “Vì Trường Sa Thân Yêu” do Thành đoàn TP.HCM phát động. Đi kèm theo những chuyến tàu đó là đoàn ca nghệ sĩ biểu diễn phục vụ văn nghệ là chủ yếu. Nên khi nhạc sĩ tham gia, cũng phải “một công đôi việc”. Có những nhạc sĩ đi vì vai trò đại diện cơ quan mình công tác, nên chủ yếu là công việc, còn sáng tác hay không thì tùy. Còn những nhạc sĩ đi với tư cách đoàn nghệ sĩ, thì ngoài vai trò sáng tác cũng phải biểu diễn đàn hát giao lưu. Vì thế, trong số ít những nhạc sĩ được chọn, có lẽ tôi và nữ nhạc sĩ Thanh Bình được xem là những nhạc sĩ trẻ đầu tiên đặt chân đến mảnh đất thiêng liêng ấy từ sau năm 2004.
Cũng giống như ca khúc Đến với con người Việt Nam tôi, bản ghi âm Nơi ấy là Trường Sa với Đức Tuấn cũng được nổi tiếng khi chưa có đĩa CD nào phát hành
Trở lại câu chuyện sau khi bản ghi âm của Đức Tuấn ra đời năm 2008, cũng là giai đoạn sự kiện tranh chấp trên biển Đông bắt đầu nóng lên. Việc tuyên truyền hướng về biển đảo được chú trọng. Các chương trình ca nhạc về Hoàng Sa – Trường Sa liên tục xuất hiện trên truyền hình và radio. Các nhà biên tập bắt đầu alo cho từng nhạc sĩ để tìm kiếm bài mới về biển đảo. Và họ đã tìm thấy Nơi ấy là Trường Sa trong số ít ca khúc mới vào giai đoạn đó.
Cũng giống như trường hợp ca khúc Đến với con người Việt Nam tôi, được biết đến khi chưa hề có đĩa CD nào được phát hành. Thì Nơi ấy là Trường Sa cũng vậy. Tự nó lan tỏa đến công chúng âm thầm và nhanh đến mức, chỉ một vài năm sau, bài hát phủ kín trang youtube đầu tiên với các clip hội diễn do người dùng tự quay. Ngoài ra, nhiều chương trình biển đảo, nhà văn – nhà thơ – nhà báo cũng lấy tựa bài hát làm chủ đề hoặc tiêu đề cho bài viết [tham khảo danh mục báo chí ở bên dưới].
Mặc dù bản ghi âm của Đức Tuấn không nằm trong album hay CD nào chính thức, nhưng với sự yêu thích của khán giả, nhiều ca sĩ khác đã chủ động dành sự đầu tư của mình vào ca khúc này. Chẳng hạn như năm 2013, Nghệ sĩ Ưu tú Lan Anh đã thực hiện trong album Tình ca cho anh; Rồi năm 2019, giọng ca Sao Mai – ca sĩ Lê Xuân Hảo đã thực hiện một MV riêng cho bài hát này.
Đặc biệt nhất là vào năm 2024, để chào mừng kỷ niệm 60 năm ngày chiến thắng trận đầu của Hải quân Nhân dân Việt Nam và quân dân miền Bắc, nữ Nghệ sĩ Ưu tú Dương Khánh Hòa đã thực hiện cả 1 bộ phim ca nhạc Trường Sa – Bến Bờ Trong Nhau, (với sự hỗ trợ của được Tổng cục chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam; Quân chủng Hải Quân Việt Nam, Nhà hát ca múa nhạc Thăng Long, cùng Đài truyền hình Việt Nam). Trong số 8 bài hát trong phim, ca khúc Nơi ấy là Trường Sa được chọn làm âm nhạc chủ đề, và được ghi hình với một dàn nhạc giao hưởng trên tàu Yết Kiêu trên biển, cùng 2 tàu hộ về tên lửa lừng lững và máy bay trực thăng đáp xuống làm phụ cảnh.
Tuy nhiên ngay từ lúc đầu sáng tác, ước mơ của tôi không dừng lại ở việc bài hát sẽ được phát bao nhiêu lượt trên đài, hay bao nhiêu ca sĩ nổi tiếng sẽ biểu diễn trên sân khấu. Mà là khi nào Nơi ấy là Trường Sa sẽ trở thành bài ca của người lính biển.
Năm 2011 (chỉ khoảng 4 năm sau khi ra mắt bài hát), tôi được tham gia một chuyến đi dài ngày trên biển mang tên “Hành trình theo dấu tích đường Hồ Chí Minh trên biển” (2011). (Chương trình này do Trung ương Đoàn TNCS và Hải quân Việt Nam tổ chức cho hơn 100 thanh niên đại diện các tỉnh thành, đi để càm nhận hải trình mà những con tàu không số năm xưa đã trãi qua).
Tối hôm đầu tiên trên boong tàu HQ 996, chúng tôi ngồi quây quần đàn hát làm quen nhau. Sau khi các đoàn viên thanh niên xong bài Nơi đảo xa, một thuỷ thủ tàu HQ-996 muốn giao lưu “đáp lễ”, nói với tôi: “Anh đàn giúp em hát bài Trường Sa đi”. Tôi hỏi: “tựa bài là gì để lấy tone”. Cậu ấy bảo: “Em không nhớ, lính chúng em chỉ biết hát thôi”. Tôi hỏi tiếp: “Vậy bài hát của ai [tác giả] em biết không?”. Cậu thủy thủ lắc đầu: “Không, chúng em chỉ biết hát chứ đâu có biết tác giả”. “OK! – tôi nói – Vậy em hát trước đi, anh đệm theo!”. Và cậu lính bắt đầu hát: “Phía xa xa chân trời nghìn trùng sóng gió…”.
Đặt bàn tay lên ô cửa kính thay tiếng chia tay đang giấu trong tim Bài hát vang lên thay tiếng giã từ Tạm biệt em cô gái Trung Hoa Gọi tên em Ly Giang tên dòng nước trong xanh mới hôm qua ta đến bên nhau Trao tặng nhau bao nhiêu những kỷ niệm Vì nguyện ước có từ rất lâu Đang trào dâng lên trong mỗi con người Tìm gặp nhau trong tiếng anh em
Dòng Ly Giang ơi cất lên một tiếng đàn Cho ta thoả lòng chung một câu hát Bài hoan ca viết không lời xa xôi Rất chân thành từ tình bạn hai chúng ta Em đã hát cho anh khúc hát ngọn Hành sơn Với ước muốn vươn cao như cánh chim bay xa Anh đã hát cho em khúc hát dòng Cửu Long Vẫn bất khuất kiên trung soi ánh dương mênh mông. Tạm biệt em Ly Giang người yêu dấu Dòng nước có trôi về bến nào Nụ cười hôm nay còn nguyên đó Dù xa nhau, tình thân ái không cạn lời.
Liên hoan Thanh niên Việt Nam – Trung Quốc 2010 là sự kiện điểm nhấn chào mừng 60 năm thiết lập quan hệ ngoại giao (1950-2010) và Năm Hữu nghị Việt-Trung. Diễn ra từ 25-29/8/2010 tại Quảng Tây, Trung Quốc, liên hoan quy tụ 3.000 đại biểu thanh niên Việt Nam và 7.000 đại biểu Trung Quốc với chủ đề “Thanh niên Việt – Trung chung tay xây đắp tình hữu nghị”
Màu cờ thanh niên, trong trái tim tình nguyện Giờ đây vang lên theo bài ca chiến sĩ Chiếc áo Công an Nhân dân bao năm đã quen gian lao Tiếp sức cho bao con tim hôm nay đi theo giấc mơ trưởng thành Vì an ninh của thành phố hôm nay Vì niềm tin trong từng cuộc sống
Và người chiến sĩ trên những chốt biên phòng Vừa trực ca đêm đã hành quan tiếp nối Đến với những nơi quanh ta Đang mong khúc ca đồng hành Góp sức cho cuộc sống hôm nay đang mong bước qua nhọc nhằn Hành quân xanh là điệp khúc trong tim là niềm tin đi tới tuyến đầu.
Chorus: Viết tiếp bài ca những người vì nước quên mình Đã gắn lên vai ngôi sao của một cuộc đời quân nhân Nguyện cùng bên nhau vì cuộc sống yên vui Dẫu cho nắng mưa vẫn chung bước qua khó khăn nhọc nhằn. Tôi hát về anh những người tiếp bước dưới quân kỳ Với trái tim xung phong và màu cờ Đoàn vinh quang Tuổi trẻ hôm nay nào chỉ có ước mơ Tuổi trẻ luôn còn những người lính cùng nhịp hành quân xanh.