Danh mục: Đề tài xã hội

  • Như hoa không tên

    Như hoa không tên

    • I. Lời bài hát: Như hoa không tên

      Giữa căn phòng, cô gái bước vào đám đông
      Bao vết loang bụi đường vẫn còn trên áo
      Cô gái âm thầm ngồi nơi cuối phòng
      Hỏi xung quanh về cuộc sống thăng trầm
      Mà phải đâu mấy ai cũng hiểu
      Nên có người bỏ đi không nói năng gì
      
      Ôi tôi biết rồi, cô là người vừa viết tin sáng nay
      Bài viết chắt chiu từng nỗi niềm
      Về cuộc sống đổi thay theo mỗi ngày
      Bài viết nói thay từng số phận
      Vừa vượt qua từng giông tố thăng trầm
      Rồi hôm nay vẫn cây bút mọi ngày
      Quyển nhật ký viết chưa từng nhắc tên mình
      Tìm đến những nơi cần tiếng gọi
      Của con tim người làm Báo chân thành
      
      Như hoa không tên điểm tô bờ suối vắng
      Không lung lay dù gió táp và mưa gào
      Không kiêu sa khi bên Cúc Lan Hồng
      Hoà mình vào mà không nhuốm thay màu
      Phải không cô? cô phóng viên xinh đẹp!
      Dù sóng gió vẫn bước đi bằng chính mình
      Rồi sớm mai đây khi thức dậy
      Nhìn xung quanh kìa cuộc sống đã chuyển mình.
    • IV. Chuyện hậu trường: Như hoa không tên

      Như hoa không tên là một trong những bài hát đề tài ngành nghề về báo chí. Tôi lấy ý tưởng từ câu chuyện cô gái phóng viên trong chuyến đi của Trại sáng tác xuyên Việt năm 2010. Và từ đó đến nay, bài hát trở thành một trong những ca khúc được yêu thích trong ngày Báo chí Cách Mạng Việt Nam hàng năm. Đặc biệt, hình tượng hoa không tên cũng trở thành nét đẹp của người làm báo, xuất hiện trong tiêu đề của những chương trình về ngày 21/6.

      Xem tiếp:…>>>

      Từ trại sáng tác xuyên Việt năm 2010

      Cuối năm 2009, trong giờ teabreak của cuộc hội thảo về Văn hóa nghệ thuật của TP.HCM tổ chức, tôi cùng nhạc sĩ Thanh Bình đang trò chuyện, thì anh Nguyễn Văn Đua (lúc bấy giờ là Phó bí thư thành Ủy TP.HCM) bước lại. Hai chị em tôi cùng anh Ba Đua từng đi Trường Sa năm 2007 (xem thêm tại đây). Vì vậy khi gặp lại anh, chúng tôi rất vui mừng. Anh hỏi thăm CLB Sáng Tác Trẻ, và đề nghị chúng tôi nên tổ chức một trại sáng tác xuyên Việt cho các nhạc sĩ, và bảo sẽ chỉ đạo Thành đoàn TP.HCM xúc tiến. Ngay lúc đó, nhạc sĩ Phạm Đăng Khương, và nhạc sĩ Nguyễn Văn Hiên cũng đến chào hỏi, và một số phóng viên giơ máy ảnh lên, chúng tôi tạm ngừng câu chuyện tại đó.

      Như hoa không tên | báo SGGP
      Ảnh bìa báo Sài Gòn Giải Phóng, lúc tôi đang trò chuyện cùng anh Nguyễn Văn Đua (trái) trong giờ teabreak, thì các nhạc sĩ cùng tiến đến, và phóng viên đã chụp ngay khoảnh khắc này.

      Thế rồi, vài tháng sau (2010), tôi nhận được cuộc gọi của nhạc sĩ Phạm Đăng Khương (lúc bấy giờ là Phó giám đốc NVH Thanh Niên) bảo sắp xếp để tổ chức trại sáng tác xuyên Việt theo chỉ đạo của Thành đoàn TP.HCM. Ồ, không ngờ anh Ba Đua nói làm thiệt. Chúng tôi sắp xếp ngay một đội hình gồm một số nhạc sĩ, ca sĩ, nhiếp ảnh gia, và nhà văn tham gia. Ngoài ra, Thành đoàn cũng chỉ đạo báo Tuổi Trẻ cử 1 phóng viên đi theo đoàn đưa tin. Và tờ báo hàng đầu TP.HCM này đã cử My Lăng, một cây bút phóng sự, cùng đi theo chúng tôi. Như vậy, tổng cộng cũng khoảng gần 30 thành viên.

      Hành trình của chúng tôi gồm chuyến city tour quanh TP.HCM, đi tàu ra Quãng Ngãi. Rồi di chuyển bằng xe ô tô để tham quan cảng Dung Quất, phố cổ Hội An, Đại nội Huế, thành cổ Quảng Trị, nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn, Quảng Bình, chùa Bái Đính, động Tràng An ở Ninh Bình, lăng Hồ Chủ Tịch, nhà Đại tướng Võ Nguyên Giáp ở Hà Nội; nhà sàn ở Tuyên Quang; hồ Ba Bể ở Ba Vì, Thái Nguyên; mộ anh Kim Đồng, hang Pác Pó ở Cao Bằng; cửa khẩu Hữu Nghị ở Lạng Sơn… Và trở về bằng máy bay. [Một trong những tác phẩm viết trong chuyến đi này đã trở nên nổi tiếng là “Đô thị xanh trên dòng sông Sài Gòn” của nhạc sĩ Thập Nhất.

      Đến nỗi niềm một phóng viên  

      Trong suốt chuyến đi, các văn nghệ sĩ thường tếu táo, bày trò vui vẻ. Có lẽ do cùng lĩnh vực, nên chúng tôi có chuyện để rôm rả. Riêng cô phóng viên trẻ My Lăng thì âm thầm hơn. Một phần do không cùng lĩnh vực, nên chẳng biết tham gia chuyện thế nào. Một phần cũng vì tính chất của một nhà báo, chỉ lắng nghe, thu thập thông tin, và nói bằng chữ. Điều này khiến một số người khó tính tỏ ra không hài lòng. Họ cho rằng tính cách cô ấy không hòa đồng.

      Rồi cách vài ngày sau, báo Tuổi Trẻ cũng xuất hiện các bản tin về hành trình chúng tôi. Tổng cộng là 4 tin trên báo giấy trong 7 ngày. Nhưng nhiều người lại cho rằng tin tức hơi ít, phải là ngày nào cũng đưa tin mới “xứng tầm”.

      Tôi phải mở ngoặc với các bạn rằng, thời điểm đó, báo điện tử chưa phát triển mạnh. Vì thế tin tức chủ yếu lên báo giấy. Và việc đưa tin được hay không còn tùy thuộc vào sự kiện có gì đáng nói không. Tuy nhiên, bệnh tưởng khiến một số người đòi hỏi cao hơn. Rằng nghệ sĩ đi tới đâu ai cũng cũng quan tâm, báo Tuổi Trẻ phải đưa tin, dù chỉ chụp ảnh tham quan. Và họ cho rằng cô phóng viên ấy nghiệp vụ kém. Tôi đến xấu hổ vì những hiểu biết chán đời như thế.

      Câu chuyện chưa dừng lại ở đó. Mấy ngày sau khi trở về, My Lăng gọi điện cho tôi với giọng buồn trong nước mắt rằng, có người đã nói với lãnh đạo của cô về thái độ không hòa đồng trong chuyến đi, và đưa tin quá ít. Tôi muốn nổi khùng lên. Chữ in bằng tiền chứ có phải báo tường đâu mà muốn đăng gì thì đăng. Nếu có máy đo huyết áp lúc đó, chắc sẽ thấy máu nghề báo của tôi cao  hơn máu nghệ sĩ. Bạn phải hiểu, nếu tổ chức sự kiện mà báo chí không viết nổi, tức là bạn thất bại. Và hành trình của chúng tôi là đi sáng tác. Bao giờ có tác phẩm công bố thì mới được xem là thành công. Thế mà 7 ngày hành trình, chưa có tác phẩm mà đã có 4 bản tin, họ còn chưa vừa lòng?

      Tôi chỉ an ủi thôi chứ biết làm gì giờ. Chuyện mấy ông nghệ sĩ tự dưng bắt phóng viên người ta lãnh đủ. Rồi bực bội mấy ngày, tôi nghĩ ra một cách: sáng tác một bài hát với hình ảnh cô phóng viên này. Coi như chuyến này tôi sẽ viết 2 bài hát, một bài về cảng Dung Quất (Quảng Ngãi), và một bài về nhà báo. Nếu thành công, bài hát sẽ là gáo nước lạnh vào những định kiến ấy. Còn không thành công?… tôi chưa từng nghĩ điều này.

      Bài hát Như hoa không tên   

      Vậy chủ đề là gì đây? Đã có biết bao sáng tác về nhà báo, nhưng không mấy được nhắc lại. Có lẽ do cái nghề đặc thù mà dân ngoại đạo khó diễn tả. Tôi nhớ lại cái hôm đi tham quan hồ Ba Bể ở Ba Vì. Khi đến Ao Tiên, một cái ao thiên nhiên rất thơ mộng, chúng tôi thấy hai bên lối đi xuống hồ có rất nhiều hoa nhỏ giống mấy hoa li ti trong những bó hoa trang trí. My Lăng hỏi tôi hoa đó tên gì. Tôi vốn dốt đặc về cây cỏ, chỉ biết vài loại phổ thông như hoa hồng, hoa cúc. Còn lại có tên hay không tôi cũng không quan tâm, nên nói đại là hoa dại.

      Ồ, hay quá, người làm báo cũng giống như loại hoa trang trí ấy. Âm thầm mà không thể thiếu, để tôn vinh những nhan sắc khác. Đây chính là hình tượng người làm báo mà tôi đang tìm.

      Để mở đầu bài hát, tôi phác họa hình ảnh một nữ phóng viên đi lấy tin ở một sự kiện, tất tả lao vào công việc. Hình ảnh này bắt nguồn từ cái hôm đầu tiên ra ga Sài Gòn đón tàu đi Quảng Ngãi, lúc này phóng viên My Lăng mới xuất hiện. Trước mặt tôi là một nữ phóng viên trẻ có nét duyên, đang hớt ha hớt hải kéo chiếc vali sợ muộn giờ. Áo khoác còn xộc xệch, My Lăng cừa nói vừa thở: nguyên ngày em phải tranh thủ đi phỏng vấn và thực hiện cho xong phóng sự để nộp tòa soạn.

      Trong suốt những ngày chúng tôi được tiếp đón tại các tỉnh, My Lăng thường ngồi ở cuối phòng để di chuyển linh hoạt mà chụp ảnh. Đây cũng là hình ảnh thường thấy trong các sự kiện, các phóng viên đều đứng ở những góc khuất, tránh làm phiền những người khác. Vì vậy, chữ “âm thầm” đã toát lên tính chất của một công việc vốn dĩ không dễ dàng:

      “Giữa căn phòng cô gái bước vào đám đông,
      bao vết loang bụi đường vẫn còn trên áo.
      Cô gái âm thầm ngồi nơi cuối phòng
      Hỏi xung quanh về cuộc sống thăm trầm…”.

      Bài hát mở đầu như một ký sự, và khái quát hóa các công việc của một phóng viên bằng ca từ. Chẳng hạn, đối với bạn, quyển nhất ký để viết chuyện đời mình. Nhưng phóng viên có đến cả chục quyển nhật ký, chỉ viết chuyện đời người. Và họ tìm đến không phải vì “phong bì”, mà là máu nghề nghiệp, và cũng là nhiệm vụ. Kết quả công việc của những bông hoa không tên đó là thay đổi cuộc sống mỗi ngày. Và bài hát Như hoa không tên đã ra đời như thế.

      Bài hát của những người làm báo  

      Sau khi xong, tôi tiến hành làm bản phối âm bài hát Như hoa không tên bằng các phần mềm chuyên dụng. Đồng thời, sử dụng cây guitar điện để làm nhạc dạo. Rồi tôi tự ghi âm, xem như một sản phẩm âm nhạc do người công tác trong ngành báo chí, vừa sáng tác, vừa trình bày. Tôi đưa My Lăng nghe. Cô ấy chỉ cười nói: em biết anh viết về ai rồi, cảm ơn anh!

      Ngày 21/6 sắp đến, tôi copy bản audio này ra nhiều đĩa, và đem tặng cho mỗi phóng viên đồng nghiệp hay phỏng vấn tôi một bản. Mọi người đón nhận khá trân trọng. Và sau đó, một số tờ báo đã đưa tin về bài hát Như hoa không tên này. Dần dần, trong các chương trình tôn vinh người làm báo hằng năm, bài hát này lại xuất hiện nhiều hơn. Một thời gian sau tôi nhờ ca sĩ Đức Tuấn ghi âm bài hát này để phổ biến rộng hơn. Rồi sau đó, không chỉ bằng giọng ca Đức Tuấn, mà phần lớn do chính các nhà báo thể hiện. Thậm chí, tôi được mời ra Hà Nội để trình bày bài hát này trong chương trình truyền hình trực tiếp trao giải báo chí. Nhiều phóng viên đã nói với tôi và có hơi đề cao rằng: đây đúng là bài “nhà báo ca”!

      Lý do tôi nhờ ca sĩ Đức Tuấn thu âm lại bài hát Như hoa không tên, ngoài việc Tuấn thường tham gia các chương trình tôn vinh, còn vì phóng viên My Lăng rất ngưỡng mộ giọng ca sĩ nam cao trong bài Nơi ấy là Trường Sa mà tôi cho nghe trong hành trình. Cũng sau chuyến đi ấy, ước muốn ra Trường Sa để làm phóng sự của My Lăng đã thành hiện thực.

  • Thankyou for the online birthday

    Thankyou for the online birthday

    My phone is ringing,
    Some messages' coming
    The screen is showing many funny icons.
    Someone I know, some are new commer.
    But all the texts are very simple words.
    It says that: happy and happy - happy the birthday to me
    [Music]

    And I remember,
    in childhood birthday,
    my mother bought for me a cake with candles.
    The girl on next door
    Visited my home
    with little gift card written by her hand.
    It says that: happy and happy - happy the birthday to me
    [music]

    Chorus: Thankyou for the online birthday, your simple words that made me feel better
    [music]
    No matter if who you are, we can get closer by your messenger.
    [music]

    Today my birthday
    online and real life
    The cake's still small, but big communication
    No face to face,
    Just type and touch,
    Sometime the messages made by computer.
    But I'm so happy and happy - happy the birthday to me
    [music]

    Chorus: ...

    Coda: Thankyou for your message, on the birthday to me.
    Thankyou for your message, on the birthday to me
    Thankyou for your message, on the birthday to me
    Thankyou for your message, on the birthday to me

    Xem chi tiết >>

  • Trở về

    Trở về

    Bước chân qua bao tháng ngày phiêu lãng,
    Đường về con phố xưa nay đây rồi,
    Bồi hồi rung tiếng chuông trước mái hiên nhà.
    
    Phút giây qua con tim chợt nao nao,
    Kìa mẹ đang bước ra trước hiên nhà,
    Thời gian trôi quá mau tóc mẹ bạc đầu.
    
    Tuổi mẹ già giờ mẹ đâu có mong chi,
    thương đàn con giờ nơi chốn nào.
    Cuộc đời nghèo giàu sang biết ra sao,
    một trang thơ mẹ vẫn chờ tin.
    
    Nhìn lại mình còn được đi khắp muôn nơi,
    thua gì ai trần gian chốn này.
    Để mẹ già ngồi đây vá khâu,
    mình đơn côi nhìn nắng chiều buông.
    
    Lớn lên bao năm trong vòng tay ấy,
    giờ đặt chân bước ra với cuộc đời,
    nhẹ giang đôi cánh bay khắp bốn phương trời.
    
    Có sông sâu nơi đâu mà chưa qua,
    kìa đỉnh cao dưới chân đã bao lần.
    Mà sao vẫn xót xa tiếng con gọi mẹ.
    
    Tuổi mẹ già giờ mẹ đâu có mong chi,
    thương đàn con giờ nơi chốn nào.
    Cuộc đời nghèo giàu sang biết ra sao,
    một trang thơ mẹ vẫn chờ tin.
    
    Nhìn lại mình còn được đi khắp muôn nơi,
    thua gì ai trần gian chốn này.
    Để mẹ già ngồi đây vá khâu,
    mình đơn côi nhìn nắng chiều buông.
    
    [Giảng tấu]
    
    Chặng đường dài nào mà ta đã đi qua,
    chân trời xa nào ta đã tìm.
    Giờ ngồi lặng nhìn lên giữa không gian,
    hỏi vinh quang nào có mẹ không?
    
    Mặt trời hồng rồi ngày mai cũng qua đi.
    Sông dài kia ngày mai cũng cạn.
    Hỏi cuộc đời tìm ở đâu chốn nương thân,
    ngoài mái ấm mẹ vẫn chờ mong.
    
    Thèm một lần được nằm nghe tiếng ru êm.
    Nghe thời gian nhẹ trôi trước thềm.
    Lòng nghẹn ngào rồi bật lên tiếng thơ ngây:
    Mẹ ơi con mẹ đã về đây.
    Mẹ ơi con mẹ đã về đây.
    Mẹ ơi con mẹ đã…. về đây.

    Xem chi tiết >>

  • Can’t wait for 25 years later

    Can’t wait for 25 years later

    Tonight is the night we make a change of life
    Renew the school time of twenty five years before
    The unforgetable faces
    Stay together again
    Living with hand in hand
    And you remind the impression of me
    And I remind the impression that I have from you
    We will remember all the memmories when we seventeen
    
    Chorus: 
    Tonight we cele-celebrate the special day of reunion of twenty five years before
    We'll showing up all the things still keeping in our heart
    And even wrong or right we still have good time
    And we will cheering cheering for this relation ship never ending even when we're apart
    Don't hesitate tell me if you ever think of me
    It's not too later if you not want to be waiting
    For twenty five years later.
    
    The old man will tell how far away he's gone
    The woman will tell how happiness she has
    Even though up and down
    They still try, not give up
    To make the dreams come true
    And when the music play the favourist song
    They walking step by step under Disco light
    Now or never
    Stay together
    One time in your life
    
    Chorus:…

    Lời tạm dịch

    (Bài dịch này chỉ để hiểu, không dùng để hát)

    Đêm nay sẽ là đêm mà chúng ta thay đổi quộc đời mình
    Hâm nóng lại thời học sinh trước đây 25 năm
    Những gương mặt không thể nào quên
    Lại được gần bên nhau
    Tay trong tay nhau một lần nữa
    Và bạn sẽ kể lại những ấn tượng về tôi
    Và tôi sẽ nhắc lại những kỷ niệm trong tôi về bạn
    Chúng ta sẽ nhớ tất cả kỷ niệm khi lên tuổi 17

    Điệp khúc: Đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng cuộc hội ngộ đặc biệt của 25 năm về trước
    Chúng ta sẽ bày tỏ hết những điều còn chất chứa trong lòng
    Và dù đúng hay sai, chúng ta vẫn có một thời gian tuyệt vời
    Chúng ta sẽ nâng ly cho tình bạn này không bao giờ hết ngay cả khi chúng ta xa nhau
    Và đừng ngần ngại hãy nói cho tôi biết bạn từng nghĩ gì về tôi
    Nếu bạn không muốn phải chờ thêm 25 năm nữa.

    Những người đàn ông sẽ kể rằng họ đã đi xa đến đến đâu
    Những người phụ nữ thì kể về hạnh phúc mà họ đã có ra sao
    Dù cho có thăng trầm
    Họ vẫn cố gắng, không bỏ cuộc
    Để biến những gước mơ thành hiện thực
    Rồi khi nhạc nổi lên những bài hát từng ưa thích
    Họ sẽ bước theo điệu nhạc dưới ánh đèn disco
    Bây giờ hoặc sẽ không bao giờ
    Hãy sống với nhau
    Một lần trong đời

    Xem chi tiết >>

  • Để thấy em không một mình

    Để thấy em không một mình

    Em hãy đón từng giấc mơ, 
    Giấc mơ bình yên như mọi người
    Đôi khi bầu trời có nắng mưa,
    Cuộc đời ngàn bàn tay đón đưa
    Giờ đây em hãy bước ra ngoài,
    Ngắm lại mình dưới ánh nắng
    Lắng nghe nụ cười vẫn đến thăm,
    Để thấy em không một mình.

    Em hãy sống bằng trái tim,
    Trái tim ngày xưa luôn mỉm cười
    Luôn tin rằng rồi nắng sẽ lên,
    Rằng cuộc đời ai cũng có tên
    Nhìn xem ngoài kia cuối chân đồi,
    Những hạt mầm thiếu ánh nắng
    Vẫn vươn mình dậy theo tháng năm,
    Để hướng ra nơi mặt trời.

    Chorus:
    (huh huh huh huh huh huh
    hah hah hah hah hah hah)
    Và còn tình yêu lung linh đang tỏa sáng nơi cuối con đường
    Chờ đợi em mai đây khi nào vết thương xưa hóa thành tia nắng
    Chiếu rọi vào thung lũng sâu
    Lúc ấy con sông thức dậy mùa đông
    Lúc ấy cánh đồng hoang sẽ vươn mầm
    Là lúc con tim em khóc nỗi vui đầu tiên.

    Lau nước mắt và đứng lên,
    Bước đi và ung dung mỉm cười
    Lo âu nào rồi cũng sẽ qua,
    Nhọc nhằn rồi đây cũng cách xa
    Ngày mai bừng lên cuối chân trời,
    Những ngọn chồi dưới ánh nắng
    Lắng nghe nụ cười em đến thăm,
    Để thấy không ai một mình.

    Xem chi tiết >>

  • Hạnh phúc riêng em

    Hạnh phúc riêng em

    Hạnh phúc riêng em như bao cuộc đời
    Buổi sáng thức giấc không còn nghe ưu phiền
    Chiều hôm thênh thang sau những cơn mưa dài
    Hạnh phúc em như những giấc mơ

    Hạnh phúc riêng em hôm qua bạn bè
    Hỏi thăm em sau bao thời gian xa gần
    Hạnh phúc lấp lánh khi có ai đợi chờ
    Hạnh phúc em giống như nhiều người

    Chorus: Và là ánh mắt trong chiếc hôn đầu tiên
    Và là tiếng hát ru trong đêm ngủ yên
    Là nụ cười về thay lo lắng
    Ánh mặt trời về thay tối tăm
    Này em hỡi, hãy mỉm cười khi hạnh phúc đang đầy

    Còn những đôi chân, chưa đi một lần
    Còn những tấm áo chưa được thay bao giờ
    Còn những đôi tay nâng bát cơm chưa đầy
    hạnh phúc em, ước mơ nhiều người.

    Xem chi tiết >>

  • Tiếng gọi mùa xuân

    Tiếng gọi mùa xuân

    Vers 1:
    Ngoài kia hoa mai đang hé màu
    Nắng xuân đang bừng lên
    Và nơi phía chân mây có lời âu yếm
    Quê hương tôi đang đón chờ
    Xếp lo âu vào nhau
    Xuân nay tôi sẽ về
    Với gia đình, với anh em
    Với bao nhiêu nụ cười

    Chorus:
    Mừng xuân năm mới
    Tôi chúc cho anh em bạn bè những người ở lại
    Tìm thấy nhau trong giây phút ban đầu
    Mừng xuân năm mới
    Tôi sẽ đi giữa mọi người
    Nơi con đường mà trước đây, tôi lớn lên từng ngày.

    Vers 2:
    Rồi tôi đi qua bao cánhđồng
    Ngắm con sông ngày xưa
    Mẹ sẽ dắt tôi sang chơi nhà cuối phố
    Khi xưa tôi hay vui đùa
    BỐ sẽ ngồi nói tôi nghe
    Những tâm tư cuộc đời.

    Chorus:...

    Xem chi tiết >>

  • Những nụ cười trở lại

    Những nụ cười trở lại

    • I. Lời bài hát: Những nụ cười trở lại

      Intro: Trường yêu hỡi chúng tôi về đây,
      nhìn tôi xem giờ nay khác xưa rồi.
      Ngày nào rời trường mặc thêm áo mới,
      mà gặp lại trường vẫn như xưa.

      Những kỷ niệm gọi nhau trong trí nhớ,
      đường thênh thang bạn thân kéo nhau về
      Bốn phương trời gọi nhau vang tiếng cười.
      Bao âu lo giờ đây cũng xin ngừng.
      Có một người giờ đây đã quá lớn.
      Một người kia giờ đây sống âm thầm
      Có một người về đâu nơi cuối trời
      Nghe đâu đây còn vang tên nhau.

      Chorus: Trường yêu hỡi chúng tôi về đây
      Nhìn tôi xem giờ nay khác xưa rồi,
      ngày nào rời trường mặc thêm áo mới,
      mà gặp lại trường vẫn như xưa.
      Kìa chào thầy, thầy có nhớ em không?
      người học trò mười năm trước đây.
      Dường như có tiếng ai gọi tên tôi,
      Ừ hôm nay lại quên bút quên bài
      Ngày nào rời trường quên trang giấy trắng
      Giờ gặp lại mừng quá đi thôi

      Có một lời mọi hôm nghe quá đắng,
      ngày hôm nay chợt nghe cũng thật thà,
      có nụ cười mọi hôm nghe não nề.
      Ôi hôm nay chợt nghe cũng nồng nàn.
      Có con đường nào không có đích đến,
      làm sao quên được nơi đã bắt đầu.
      Hãy quay về tìm nhau vang tiếng cười
      Cho âu lo ngày mai qua mau

      Chorus:…
    • IV. Ấn phẩm: Những nụ cười trở lại

      • Báo Sinh viên An Giang: Những nụ cười trở lại (2012)
      • Phát thanh truyền hình Bắc Giang: Âm nhạc và đời sống: Những nụ cười trở lại (2020)
      • VN Express: Những ca khúc về thầy cô và trường lớp (2009)
      • TRƯỜNG THCS VÀ THPT NGUYỄN TẤT THÀNH: Tạm biệt nhé! … và hẹn những nụ cười trở lại… (2014)
    • V. Hậu trường:Những nụ cười trở lại

      Vài năm trở lại đây, không hiểu từ đâu mà cứ mỗi khi đến hè, các em học sinh làm lễ ra trường, có cụm từ “Tạm biệt nhé và hẹn gặp những nụ cười trở lại” (trích tựa bài hát Những nụ cười trở lại của tôi). Cụm từ này xem như một lời chào và hẹn gặp ngày hiến chương. Tôi bắt gặp hình ảnh này rất nhiều trên google và youtube, phải nói là very happy vì tác phẩm của mình trở thành một hình tượng giá trị nào đó trong lòng mọi người.

      Từ chuyện họp trường của bố

      Nhớ khoảng năm 1998, lần đầu tiên tôi được về Hà Nội. Chuyến đi ấy là quà tốt nghiệp Đại học mà bố dành cho tôi. Lần đó, cũng là dịp họp lớp đại học Bách Khoa Hà Nội, nơi bố mẹ tôi quen nhau. Hôm đó, bố tôi đi dự, còn tôi thì đi ngao du vịnh Hạ Long cùng một người bạn. Chiều tối về, tôi nghe bố kể chuyện gặp bạn bè cũ. Cái ấn tượng của tôi là câu chuyện những bậc cha chú gặp nhau sau ngày hòa bình, người còn người mất, người làm ông, người làm thằng… nhưng tất cả vẫn “mày tao” như ngày nào.

      Vì thế tôi hình dung đến những nụ cười bạn bè giữa cuộc sống, nụ cười hồn nhiên của những người đã lớn tuổi. Giai đoạn đó, tôi cũng muốn viết một bài hát về tuổi học trò, về ngày hiến chương nhà giá. Và đây chính là ý tưởng để thực hiện. Một hôm đang sáng tác, tình cờ tôi rải vài hợp âm trên đàn guitar, và ngâm nga: “trường yêu hỡi chúng tôi về đây, nhìn tôi xem giờ nay khác xưa rồi, ngày nào rời trường mặc thêm áo mới, mà gặp lại trường vẫn như xưa“. Từ câu nhạc đầu tiên này, tôi phát triển tiếp những câu tiếp theo, và những câu mở đầu.

      Những nụ cười trở lại

      Hình như mọi người có vẻ thích câu “có con đường nào không có đích đến, làm sao quên được nơi đã bắt đầu”. Vâng, chính tôi cũng tự ngưỡng mộ mình vì đã nghĩ ra được câu hát như vậy. Bới vì bài hát không phải được hoàn chỉnh cùng một lúc. Tôi viết bài này khoảng vài tháng.

      Ban đầu, bài hát chỉ có lời 1 rồi điệp khúc. Nhưng có lẽ giống như tìm mạch nước, khi bạn đã bắt được đầu mạch, thì sẽ lần ra cả dòng chảy dễ dàng. Nên tôi viết tiếp lời 2, và từ đó tìm ra câu hát này, và bài hát Những nụ cười trở lại ra đời như thế đó.

      Sau khi viết xong, tôi nhờ nhạc sĩ Phạm Gia Khang – một người bạn chơi nhạc – giúp tôi hòa âm phối khí. Lúc đó, tôi chưa có điều kiện để tự làm một Home Studio cho mình. Khoảng 1 tuần sau thì Khang gửi cho tôi file wave nhạc nền. Lúc đầu, bài hát cũng được sắp theo trình tự lời 1 – điệp khúc – lời 2 – điệp khúc như bao bài hát khác.

      Tuy nhiên, câu nhạc dạo của Khang khiến tôi đổi ý, sao không đưa một phần đoạn điệp khúc lên đầu như nhiều bản nhạc phương tây hay làm. Và tôi nói Khang sửa giúp một lần nữa. Giai đoạn đó, chúng tôi chưa có phần mềm biên tập chuyên nghiệp, mà tất cả được làm trên 1 cây đàn organ, nên để thực hiện bản phối âm cho bài hát Những nụ cười trở lại, cực vô cùng.

      Ngoài ra, phần kết thúc bài hát cũng không về chủ âm như thường lệ, mà được kết ở quảng 5. Lý do là phần kết sẽ là đồng ca, và tôi muốn dụng kỹ thuật fade out trong ghi âm như nhạc nước ngoài thường làm.

      Sau khi thu âm demo bằng chính giọng của mình, tôi đưa bài hát Những nụ cười trở lại cho nhạc sĩ Đinh Quang Minh, lúc bấy giờ đang là manager của nhóm F5. Sau khi nghe xong, Đinh Quang Minh quyết định đưa bài hát này vào album mới của nhóm F5. Theo đề nghị của tôi, Minh đã cover phần nhạc nền này nhưng với chất lượng âm thanh tốt hơn, và sau đó thì phát hành.

      Bài hát Những nụ cười trở lại lúc ấy được nhóm F5 phổ biến đầu tiên, nhưng có vẻ chưa mạnh. Cho đến khi nữ ca sĩ Hiền Thục thực hiện trong album của mình. Do không liên lạc với tôi trước, nên bản ghi âm của Hiền Thục vài chỗ chưa lột tả được điều tôi mong muốn. Nhưng dù sao bản ghi âm này lại được khán thính giả yêu thích, và sau đó nhiều ca sĩ cũng cover theo đến nay.

Hotline Zalo Google Maps
Don`t copy text!