Zalo Hotline
Theo tôi lên đỉnh Kon Plông

Suft Rock

  • Trở về

    Trở về là bài hát về mẹ được sáng tác vào khoảng năm 1997 để tôi chơi cùng ban nhạc The Broom. Sau đó đến năm 2006 mới hoàn chỉnh. Bản ghi âm này cũng là bản thu đầu tiên mà ca sĩ Thái Thùy Linh thực hiện để gửi đi dự thi chương trình Bài Hát Việt số 3 (2006). Sau đó, ca khúc đã giành được giải thưởng do khán giả bình chọn trong chương trình này. Từ thành công này, Thái Thùy Linh đã đưa bản ghi âm này vào album Trở về của giọng ca Sao Mai Điểm Hẹn.

    Sở dĩ tôi viết ca khúc này, vì cũng là sự ngẫu nhiên vào khoảng năm 1997. Khi đó, tôi đang viết nhiều ca khúc cho ban nhạc mới – The Broom – của mình. Bên cạnh những bản nhạc mang chất Rock như Cất Cánh; Rock’n Roll cho em; Hát đi em…, tôi cần một bài hát mang chất Rock Ballad. Và tôi bắt đầu rải âm Em (Mi thứ).

    Những ngón tay tôi rải tạo nên ngay câu intro từ ban đầu, và tôi ngâm nga ra giai điệu tròn trĩnh ấy. Bản nhạc này nhanh chóng hoàn tất về mặt giai điệu trong thời gian ngắn, bởi yếu tố lặp đi lặp lại là chủ yếu. Về phần nội dung, tôi sáng tác dựa theo cảm xúc của bộ phim “Cỏ lồng vực” đã xem trên TV. Bộ phim nói về một cậu con trai ở quê miền Bắc. Cậu sống với mẹ già, nhưng lười biếng, và từ bỏ quê lên Hà Nội làm giàu. Nhưng số phận cậu luôn bị thất bại, và đi tù vì buôn hàng lậu. Sau vài năm ra tù trở về, cậu ngỡ ngàng khi nhìn thấy bàn thờ mẹ…

    Khi những câu nhạc đầu tiên xuất hiện:

    “Bước chân qua bao tháng ngày phiêu lãng
    Đường về con phố xưa nay đây rồi
    Bồi hồi rung tiêng chuông trước mái hiên nhà”

    Đoạn này đã gọi cho tôi hình ảnh khoảnh khắc người con trai ấy đứng trước bàn thờ mẹ già. Và từ đây, tôi phát triển những đoạn sau dựa trên hình ảnh đó. Sau này tôi được biết câu kết thúc: Mẹ ơi con mẹ đã về đây! khiến không ít người nghe đã rơi nước mắt.

    Trở lại với bài hát về mẹ. Sau khi sáng tác xong, tôi cùng nhạc sĩ Bảo Huy (con trai nhạc sĩ Thế Hiển) thử ghi âm kiểu Unplugged tại nhà của Huy. Gọi là “thu âm” cho oách, chứ thiết bị thu Home Studio lúc bấy giờ chỉ là máy catsette mà thôi. Không như phòng thu âm hiện nay của chúng tôi. Và không gian không có cabin tiêu âm, mà thu hát trực tiếp giữa phòng khách.

    Lúc đầu, tôi có viết một câu trong đoạn điệp khúc thế này: “Thằng nào nghèo giàu sang biết ra sao…”. Chợt nhạc sĩ Thế Hiển lúc bấy giờ đang nghỉ trong phòng, ông nghe câu đó vội đi ra và đề nghị tôi sửa lại thành: “Cuộc đời nghèo giàu sang biết ra sao”. Ông khuyên tôi hạn chế sử dụng những từ như “thằng này thằng nọ”, nghe không đượt lọt tai. Và tôi đã sửa theo đề nghị của tác giả “Hát về anh”.

    Bài hát được chúng tôi biểu diễn khá nhiều trên sân khấu với ban nhạc. Và bạn bè tôi luôn đề nghị tôi hát ca khúc này trong những lần gặp gỡ.

    Cho đến khoảng năm 2006, khi đó tôi đang hợp tác với nữ ca sĩ Thái Thùy Linh trong một vài công việc. Một lần chúng tôi đến quán nhạc của một người bạn, tôi được mọi người đề nghị hát lại bài Trở Về. Khi đó, tôi lên sân khấu, mượn đàn guitar và hát. Ngay sau đó, Thái Thùy Linh với tôi rằng muốn hát bài này, vì cô cũng là một người đã xa mẹ cha để vào nam sinh sống, và cảm nhận bài hát đồng cảm với hoàn cảnh của mình.

    Tuy nhiên, có một điều mà tôi rất băn khoăn. Nguyên nhân là ca khúc được soạn trên cung Em cho giọng nam, sử dụng dây buông của đàn guitar. Nếu chuyển qua giọng nữ (Bm), thì phải dùng đến công cụ Capo Guitar ở ô gần cuối cần đàn. Như vậy, câu giảng tấu chơi kiểu móc classic sẽ không rõ một số thế bấm.

    Vài tuần sau, tôi bắt đầu chú ý đến cuộc thi Bài hát Việt mới lên sóng truyền hình được 2 số. Thú thực, tôi không quan tâm lắm đến “tranh tài thi thố”. Bới là dân làm sự kiện, chúng tôi hiểu rằng, cái giá trị giải thưởng vài chục triệu giải thưởng chỉ là số nhỏ so với cái giá của nhà tài trợ rót vào. Những đơn vị thực hiện bên lền sân khấu mới là người hưởng lợi từ các cuộc thi. Còn “thí sinh” như chúng tôi, phải bỏ tiền làm nhạc để cuộc thi trở nên hào hứng cho họ.

    Trong khi đó, Thái Thùy Linh mới được biết đến từ giải thưởng phong cách nhạc Rock ở cuộc thi Sao Mai Điểm Hẹn 2004. Cô hoàn toàn chưa có một ca khúc dấu ấn cho mình. Đối với tôi, người thành công trong nghệ thuật cần có một dấu ấn tác phẩm. Chính vì thế, tôi quyết định một lần nữa trở lại sân khấu tranh tài. Và đăng ký ca khúc “Trở về” với phần thể hiện của Thái Thùy Linh.

    Tôi nhanh chóng hoàn thiện ca từ bài hát Trở Về, vì phần lời trước đây ngắn hơn, ít xúc tích hơn. Sau khi sửa xong, tôi cần một nhạc sĩ hòa âm phối khí trực tiếp với tôi. Giai đoạn này ban nhạc Cây Chổi của chúng tôi cũng đã kết thúc, nên tôi không có Band để chơi lại tác phẩm. Trong khi đó, ca khúc này được viết một cách toàn diện, từ cấu trúc intro, câu dẫn cho đến giảng tấu, tất cả là một khối không thể tách rời. Nên tôi cần trực tiếp thực hiện bản hòa âm, cùng một nhạc sĩ có thiết bị đầy đủ.

    Và tôi tìm đến nhạc sĩ Quốc Vượng ở gần nhà, và cùng làm việc 1 buổi. Câu intro và giảng tấu đó, tôi phải dùng công cụ Capo Guitar để chơi. Và một số nốt ở câu giảng tấu phải bỏ. Bản Beat hoàn thành ngay sau khi tác giả “Chợt nghe bước em về” hoàn thiện bản mix. Đây chính là bản audio Trở Về mà Thái Thùy Linh đã phát hành, và cũng là bản mẫu cho các nhóm nhạc chơi về sau này.

    Trước khi phát hành album Trở Về, Thái Thùy Linh từng đặt một nhạc sĩ thực hiện toàn bộ album cho mình. Trong đó, bài Trở Về cũng được nhạc sĩ này hòa âm lại, vui tươi hơn. Sau khi Linh đưa tôi nghe, tôi nói ngay: cho tôi rút bài hát ra khỏi album này, bởi người hòa âm không hiểu mình đang làm gì. Linh cũng đồng tình, và quyết định vẫn giữ bản ghi âm mà tôi thực hiện để phát hành album đầu tiên. Trong album này cũng có thêm ca khúc “Tiếng gọi mùa xuân” mà tôi sáng tác cho Linh ngày đầu tiên trở về Hà Nội sau nhiều năm Nam tiến.

    Sau khi làm nhạc xong, tôi và Thái Thùy Linh cùng vào Studio của nhạc sĩ Nguyễn Hưng Thịnh. Đây cũng là phòng thu âm mà tôi đã thực hiện những bản ghi thành công như: “Mãi là người thanh niên Việt Nam“; “Nơi ấy là Trường Sa“… Chúng tôi thực hiện bản ghi âm hoàn chỉnh, và gửi đến ban tổ chức cuộc thi Bài Hát Việt số 3. (Đây cũng là bản audio chính thức mà các bạn nghe từ album Trở Về của ca sĩ Thái Thùy Linh).

    Ngay sau khi cuộc thi diễn ra, Thái Thùy Linh đã biễu diễn live rất ấn tượng trên sóng truyền hình. Cơ cấu cuộc thi Bài Hát Việt này chỉ có 2 giải. Một giải do Hội đồng giám khảo bình chọn. Và một giải do khán giả bình chọn. Kết quả công bố sau 1 tháng, bài hát Trở Về được giải do khán giả bình chọn. Và từ đây, Thái Thùy Linh gắn liền với ca khúc Trở Về trên toàn quốc vào năm 2006.

    Đến năm 2012, bài hát về mẹ một lần nữa trở lại với giọng hát nữ ca sĩ Đinh Hương, và gây ấn tượng với khán giả trong chương trình Liveshow Giọng hát Việt. Bài hát đã giúp Đinh Hương lọt vào Top 2 thí sinh xuất sắc nhất của đội Hồ Ngọc Hà. Cũng từ đây, bản ghi âm mới của nữ Á quân này đã được đưa vào danh sách những bài hát hay về mẹ trên nền tảng nhạc kỹ thuật số. Những playlist này thường được các bác tài mở trên những chuyến xe đường dài, khiến ca khúc cũng tiếp cận được những khán giả ở các tỉnh thành cả nước.

    Những bài báo liên quan

  • Tiếng gọi mùa xuân

  • Rose for you (of Valentine day)

    Tựa đề ban đầu của bài hát tiếng Anh này khi tham gia cuộc thi là Rose for you (bông hồng cho em). Tuy nhiên, bộ đôi TN (Trung – Nghĩa) gồm tôi và Tấn Trung (tay trống trong ban nhạc trước đó) chỉ đứng thứ 9 trong cuộc thi với bài hát này.

    Nhóm The TN và Rose for you
    Nhóm The TN và bài hát Rose for you trong cuộc thi Unplugged 95

    Nội dung bài hát bông hồng cho em đề cập đến ngày Valentine. Thời điểm những năm đó, “Ngày tình nhân” cũng mới bắt đầu thu hút giới trẻ tại Việt Nam. Và các bạn trẻ xem đây như một cơ hội để tỏ tình bằng những bông hồng.

    Về mặt kỹ thuật, bài hát Rose for you được viết theo thể loại Rock Ballad, vốn được yêu thích vào thời điểm những năm đó. Tôi dựa trên hòa âm E (mi trưởng) để soạn câu nhạc đầu. Nhưng đến câu thứ hai, bỗng dưng tôi nghĩ, vì sao không chuyển điệu cho khác lạ, mà người hát không bị sượng khi chuyển cung.

    Và tôi dùng chính nốt nhạc cuối của câu trước, để làm điểm tựa bắt đầu cho câu sau. Thế là toàn bộ bài hát Rose for you được chuyển điệu đến 5 lần mà người hát cũng như người nghe không hề cảm thấy bị “gãy” đoạn.

    Dù Rose for you được lọt vào top 10, nhưng tôi vẫn cảm thấy không hài lòng. Đây chính là động lực khiến tôi viết nên ca khúc Bye Goodnight để dành chức quán quân năm sau.

    Đến dịp Valentine năm 2023, tôi và Tấn Trung cùng vào phòng thu âm để thực hiện lại bản ghi ca khúc này theo đúng nguyên tác. Phần ca từ đã được tôi hiệu chỉnh cho phù hợp hơn, so với phần lời tiếng Anh vào năm 1995. Đồng thời nội dung tập trung vào chủ đề Valentine hơn, với tựa đề: Rose for you (of Valentine day) (tạm dịch: bông hồng cho em – bông hồng của ngày tình nhân).

  • Bản hùng ca trên đại dương

    Kỷ niệm 50 năm đường Hồ Chí Minh trên biển

    Khoảng tháng 9 năm 2011, tôi mới về làm phóng viên ở báo Thanh Niên. Tình cờ lướt facebook tôi thấy một số thông tin về một sự kiện sắp diễn ra: hành trình 20 ngày đi biển theo con đường tàu không số huyền thoại. Tôi không khó để moi thông tin từ hệ thống Đoàn, và được biết đây là chương trình kỷ niệm 50 năm đường Hồ Chí Minh trên biển, do Trung ương Đoàn tổ chức. Chương trình này được gọi là học kỳ trên biển (tương tự như học kỳ quân đội ấy, nhưng là hành trình theo dấu tích đường Hồ Chí Minh trên biển mà chúng ta thường gọi là tàu không số).

    Tôi nhận ra ngay, đây là hành trình có một không hai trong đời mình. Bạn phải hiểu rằng, người ta chỉ tổ chức hành trình như vậy vào năm chẵn (50 năm). Và hành trình ấy chỉ có ý nghĩa nếu có các nhân chứng lịch sự đi cùng. Đó là các thuỷ thủ đoàn tàu không số. Tuy nhiên, năm đó các bác đã già hết cả… vì vậy, liệu 60 năm, 70 năm sau có thể tổ chức hành trình được nữa không? Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội này, và gọi ngay cho đồng chí Lê Quang Tự Do (lúc bấy giờ là cán bộ ban tuyên giáo Trung ương Đoàn). Tự Do cũng là một người anh em khi anh đang là sinh viên ĐH Bách Khoa TP.HCM. Vì thế, tôi có thể gọi dễ dàng, và nói rằng mình muốn được tham gia hành trình này, với tư cách một phóng viên. Đồng chí Tự Do bảo tôi, sao anh không đăng ký sớm, bên báo Thanh Niên đã cử 2 phóng viên miền Trung đi rồi. Để em tính.

    Rồi vài bữa sau, Tự Do gọi cho tôi bảo là Trung ương Đoàn đồng ý, và sẽ gửi công văn cho báo, đề nghị cử anh đi. Nhưng anh cũng giúp em một việc là sáng tác giúp em một bài về chương trình Tàu không số này. Tất nhiên là tôi đồng ý! Tôi biết có nhiều bạn đã từ chối hải trình này, bởi lý do… sợ ói. Điều đó cũng dễ hiểu thôi, bởi đi dài ngày trên biển không đơn giản, nhất là say sóng. May cho tôi đã trải qua những ngày đi Trường Sa bằng tàu HQ957 (tàu cứu hộ) vào năm 2007, nên cũng biết mình cần chuẩn bị điều gì. Hơn nữa, cái tính tò mò về nhưng “con tàu ma” mà hồi nhỏ từng nghe kể, khiến mình phải đi cho được.

    Và chỉ vài ngày sau, tôi có mặt tại Quân chủng Hải quân (Thành phố Hải Phòng), cùng với hơn 100 bạn trẻ đến từ 63 tỉnh thành toàn quốc, để bắt đầu cho một hành trình 20 ngày của những con tàu không số huyền thoại. Hành trình của chúng tôi đi qua bến K15 (Hải Phòng), bến sông Gianh (Quảng Bình), nơi tiếp giáp vĩ tuyến 17; bến Sa Kỳ (Quảng Ngãi), bến Vũng Rô (Phú Yên), bến Lộc An (Bà Rịa- Vũng Tàu), bến Thạnh Phong (Bến Tre), bến Cồn Tàu (Trà Vinh) và sau cùng là bến Vàm Lũng (Cà Mau) và trở về TP.HCM. Chúng tôi đi theo hải trình mà đoàn tàu không số đã thực hiện nhiệm vụ vận chuyển vũ khí trên biển như thế nào.

    Đương nhiên, tôi có điều kiện trò chuyện với các bác cựu thuỷ thủ năm xưa. Có thể nói đơn giản thế này: “tàu không số” không phải không có số, mà là có rất nhiều số. Hay nói đúng hơn, là không có số nào cố định. Các con tàu này được cải trang thành nhiều tàu khác nhau. Khi thì là tàu đánh cá, khi thì là tàu buôn nước ngoài. Trước khi vào vùng biển tỉnh nào để thả vũ khí, các thuỷ thủ sẽ sơn tàu, đổi số hiệu, rồi mới vào bờ. Sau khi thả xong vũ khí, tàu quay đầu đi ngược trở lại ra hải phận quốc tế, lại sơn phết, thay đổi số xong mới đi tiếp sang vùng biển tiếp theo. VÌ vậy, khi địch phát hiện có tàu đổ vũ khí, chúng sẽ báo cho các đồn ở tỉnh bên về số hiệu tàu. Nhưng bên kia sẽ không tìm thấy con tàu nào có số hiệu ấy, mà chỉ thấy những con tày Phillpine hay Indonesia đang di chuyển trên hải phận quốc tế mà thôi. Chúng bực bội và gọi đó là những con tàu ma.

    Để phục vụ cho các đại biểu của hành trình này, Hải quân cũng đưa một chiến sĩ làm công tác văn công đi theo với một cây đàn organ. Bên cạnh đó, từ lúc rời bến, chúng tôi đã gặp bão đuổi phía sau. Vì vậy, dù không sóng gió như những ngày đi Trường Sa, nhưng cũng đủ làm các thành viên đoàn sớm mệt. Và vị trí ít bị lắc lư nhất là dưới boong tàu. Vì thế, tôi mượn cây đàn của anh chiến sĩ ấy, và ngồi trong khoang thuỷ thủ (vào những giờ họ lên boong) để sáng tác.

    "Những con tàu năm ấy đi trong màn đêm
    Vượt sóng gió với bao người tuổi trẻ"

    Câu mở đầu để nói đặc điểm của những con tàu không số: luôn ra khơi vào đêm tối, đặc biệt là những ngày mưa gió giông bão để tránh bị tuần tra. Đây là điều khác biệt, nếu bạn muốn nói về những con tàu không số. Và các ca từ cứ thế nối tiếp nhau xuất hiện. Tôi viết bài hát này suốt nhiều ngày liền. Có những lúc bí ca từ, tôi lại lân la lên nói chuyện với các bác thuỷ thủ xem có tứ gì mới không.

    Ngày 23/10/2011, chúng tôi cập cảng lữ đoàn 125 (Cát Lái – TP.HCM), kết thúc 18 ngày trên biển với con tàu HQ996 đầy kỷ niệm cùng hơn 100 thành viên. Trong hội trường họp mặt hôm ấy, tôi đã hát công bố ca khúc này. Đồng chí Lê Quang Tự Do hôm đó cũng có mặt, anh đang lúi húi ghi chép gì đó. Khi nghe câu hát cuối “rồi hôm nay trên mảnh đất thanh bình, ta nghiêng mình trước biển trời quê hương”, anh ngước lên, và cười: Hay!

    Bài hát sau này được sử dụng trong một số chương trình về biển đảo, nhưng bị nhầm lẫn đổi tên thành Bản hùng ca trên biển (bạn có thể tìm thấy tựa đề này trên google). Rồi tựa đề này cũng được đưa thành tựa phóng sự về tàu không số. Tuy nhiên, tôi vẫn nhắc các biên tập và ca sĩ rằng, tựa đề bài hát về tàu không số này phải là “Bản hùng ca trên đại dương”, bởi tôi muốn nói hải trình tàu không số không chỉ là vinh quang, mà còn là những người nằm xuống giữa lòng “đại dương” mênh mông.

  • Tạm biệt Ly Giang

    Liên hoan Thanh niên Việt Nam – Trung Quốc 2010 là sự kiện điểm nhấn chào mừng 60 năm thiết lập quan hệ ngoại giao (1950-2010) và Năm Hữu nghị Việt-Trung. Diễn ra từ 25-29/8/2010 tại Quảng Tây, Trung Quốc, liên hoan quy tụ 3.000 đại biểu thanh niên Việt Nam và 7.000 đại biểu Trung Quốc với chủ đề “Thanh niên Việt – Trung chung tay xây đắp tình hữu nghị”