Giữa căn phòng, cô gái bước vào đám đông Bao vết loang bụi đường vẫn còn trên áo Cô gái âm thầm ngồi nơi cuối phòng Hỏi xung quanh về cuộc sống thăng trầm Mà phải đâu mấy ai cũng hiểu Nên có người bỏ đi không nói năng gì Ôi tôi biết rồi, cô là người vừa viết tin sáng nay Bài viết chắt chiu từng nỗi niềm Về cuộc sống đổi thay theo mỗi ngày Bài viết nói thay từng số phận Vừa vượt qua từng giông tố thăng trầm Rồi hôm nay vẫn cây bút mọi ngày Quyển nhật ký viết chưa từng nhắc tên mình Tìm đến những nơi cần tiếng gọi Của con tim người làm Báo chân thành Như hoa không tên điểm tô bờ suối vắng Không lung lay dù gió táp và mưa gào Không kiêu sa khi bên Cúc Lan Hồng Hoà mình vào mà không nhuốm thay màu Phải không cô? cô phóng viên xinh đẹp! Dù sóng gió vẫn bước đi bằng chính mình Rồi sớm mai đây khi thức dậy Nhìn xung quanh kìa cuộc sống đã chuyển mình.


